Quy Định Của Tiệm Mì Nhà Tôi

Quy Định Của Tiệm Mì Nhà Tôi - Chương 1

trước
sau

1

Tôi sợ đến mức run bắn người, đôi đũa trên tay suýt rơi xuống đất.

Tôi không dám ngẩng đầu, không dám nói chuyện, chỉ biết cúi đầu thấp hơn nữa, ước gì có thể chui tọt vào cái bát trống rỗng kia.

Chú có hình xăm hổ trên cánh tay này, tôi lén gọi chú là Chú Hổ.

Ngày nào chú cũng đến, ngồi ở cái bàn cố định gần cửa, vắt chân chữ ngũ, gác đôi bàn chân to đùng lên chiếc ghế đối diện.

Chú vừa bước vào, mẹ sẽ lập tức bỏ dở công việc, tươi cười chạy ra đón, khách sáo gọi một tiếng: “Anh Hổ đến rồi.”

Bố cũng thò đầu từ nhà bếp ra, gọi theo: “Anh Hổ.”

Sau đó, bố sẽ dùng cái bát lớn nhất, múc đầy một bát mì, phủ một lớp thịt bò dày cộp rồi đặt thêm một quả trứng chiên vàng ươm lên trên.

Mẹ nói, Chú Hổ đến để “thu tiền bảo kê”, nhờ vậy mà quán mì nhà tôi mới có thể yên ổn kinh doanh.

Tôi không hiểu.

Tôi chỉ biết, số thịt trong bát của Chú Hổ còn nhiều hơn tổng số thịt tôi nhìn thấy trên bàn ăn trong cả một tuần.

Lúc này, đôi mắt sắc như diều hâu của Chú Hổ đang nhìn chằm chằm vào bát mì của tôi.

Nụ cười trên mặt mẹ thoáng cứng lại, bà vội vàng bước nhanh tới, một tay ấn chặt vai tôi.

“Ôi chao, Anh Hổ ơi, anh đừng chấp nhặt trẻ con làm gì, nó kén ăn đấy! Không ăn rau, không ăn thịt, chỉ thích ăn mỗi món mì trắng này thôi.”

Vừa nói, bà vừa mạnh tay nhéo một cái vào gáy tôi.

Tôi đau đến mức rụt cổ lại, cúi đầu thấp hơn nữa.

Tôi không kén ăn.

Tôi chỉ là không dám nói tôi đói.

Chú Hổ không nói gì, chú chỉ thu chân đang gác trên ghế về, ngồi thẳng người.

Cả quán mì im lặng đột ngột, chỉ còn tiếng nước luộc mì trong bếp “ục ục”.

Chú nhìn tôi, nhìn rất lâu, lâu đến mức tôi cảm thấy sau lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi.

Ánh mắt của chú tôi không hiểu được, như đang nhìn tôi, nhưng lại như xuyên qua tôi nhìn về một nơi rất xa xôi.

Rồi, chú quay ra sau bếp, gọi lớn: “Ông chủ! Thêm cho tôi một quả trứng, cắt thêm hai lạng thịt bò, để riêng vào một cái bát nhỏ.”

Bố tôi lập tức đáp lời: “Có ngay!”

Rất nhanh sau đó, mẹ bưng một cái bát nhỏ đựng trứng chiên và thịt bò thái lát ra, cẩn thận đặt lên bàn của Chú Hổ.

Chú Hổ không thèm nhìn mẹ, trực tiếp dùng đũa đẩy cái bát nhỏ đó về phía tôi, cằm hơi hất về phía bát mì của tôi.

Giọng nói vừa thô vừa cứng: “Ăn đi.”

Tôi ngây người.

Quả trứng chiên vàng ươm, viền được rán giòn tan, vẫn còn bốc hơi nóng hổi.

Miếng thịt bò dính nước sốt đỏ bóng, tỏa ra một mùi hương mà tôi chỉ dám ngửi thấy trong mơ.

Tôi ngẩng đầu, rụt rè nhìn mẹ một cái.

Mặt mẹ trắng như tờ giấy. Bà gượng gạo nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, nhưng qua kẽ răng lại rỉ ra một giọng nói chỉ mình tôi nghe thấy: “Mày mà dám ăn… thì liệu hồn…”

Tay tôi, lập tức cứng đờ giữa không trung.

2.

Chú Hổ nhíu mày, phát ra một tiếng “chậc”, tỏ vẻ rất bực bội.

“Sao đấy? Nhóc con, còn muốn lão tử đút cho mày ăn à?”

Chú vừa lớn tiếng, cơ thể mẹ liền run lên bần bật.

Bà lập tức thay bằng một khuôn mặt tươi cười, cúi người xuống, dùng một giọng điệu dịu dàng mà tôi chưa bao giờ được nghe, nói với tôi:

“Miêu Miêu ngoan, chú cho con ăn đấy, ăn nhanh đi con. Cảm ơn chú đi.”

Vừa nói, bà vừa đẩy cái bát nhỏ đó về phía tôi một lần nữa, nhưng ngón tay ở dưới gầm bàn lại véo mạnh vào đùi tôi.

Đau quá.

Nước mắt tôi trào ra ngay lập tức, nhưng tôi không dám khóc.

Tôi cúi đầu, dùng hết sức lực toàn thân, cố không để nước mắt rơi vào bát. Tôi cầm đũa lên, gắp miếng thịt bò, nhanh chóng nhét vào miệng.

Thơm quá…

Tôi chưa từng biết, thịt bò bố làm lại ngon đến vậy.

Tôi không muốn nuốt, dùng lưỡi đảo đi đảo lại để thưởng thức trong miệng.

Chú Hổ nhìn thấy tôi ăn ngấu nghiến như vậy, khóe miệng hình như thoáng động đậy, rồi chú quay đầu đi, bắt đầu ăn mì của mình.

Ngày hôm đó, tôi đã ăn hết cả bát thịt bò và một quả trứng chiên, thậm chí còn uống cạn cả nước sốt dưới đáy bát.

Bụng tôi căng tròn, chưa bao giờ no đến thế.

Chú Hổ ăn xong mì, đứng dậy, như thường lệ không trả tiền mà bước đi. Vừa thấy chú ra khỏi cửa quán, nụ cười trên mặt mẹ lập tức biến mất.

Bà “phịch” một tiếng, thu bát của tôi lại, quăng mạnh vào bồn rửa.

“Ăn! Ăn! Mày đúng là đồ q/uỷ đói đầu thai!” Bà chỉ vào mũi tôi mắng: “Cái đồ ăn cây táo rào cây sung, ai cho mày ăn mày cũng dám nhận à? Mày muốn để hàng xóm láng giềng cười chê nhà mình à? Bảo là chúng tao ng/ược đ/ãi mày, không cho mày ăn cơm à?”

Lúc này, em trai tôi từ trong nhà chạy ra, tay cầm một cái đùi gà to đùng, đó là phần bố tôi đặc biệt dành cho nó.

Nó chạy đến bên mẹ, giọng non nớt mách: “Mẹ ơi, chị tr/ộm ăn thịt!”

Mẹ lập tức ngồi xổm xuống, ôm lấy em trai, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng: “Bé ngoan, là chị không hiểu chuyện, mẹ đã mắng chị rồi. Con ăn đi, không đủ thì trong nồi vẫn còn.”

Bà nhìn tôi với ánh mắt rất dữ tợn, tôi hơi sợ.

“Tối nay mày nhịn cơm.” Bà nói.

“Tao thấy mày trưa nay ăn no căng rồi, không chet được đâu. Tiết kiệm chút gạo, để mai thêm một quả trứng cho em trai mày.”

Tối hôm đó, tôi đói đến mức không ngủ được, trốn trong chăn khóc thút thít.

Tôi chỉ không hiểu, tại sao em trai được ăn đùi gà, còn tôi ăn một miếng thịt bò do người khác cho cũng là một tội lỗi.

3.

Từ ngày hôm đó, mỗi lần Chú Hổ đến, chú đều gọi thêm một phần thịt bò và trứng chiên, không bao giờ thay đổi mà đẩy nó về phía tôi.

Mẹ không dám công khai ngăn cản nữa, nhưng bà sẽ dùng mọi cách để trút giận lên tôi.

Ví dụ, Chú Hổ vừa đi khỏi, bà liền bắt tôi lau dọn hết tất cả sàn nhà trong quán, lau không sạch thì không được ăn cơm.

Hoặc, những lúc không có khách, bà sẽ phạt tôi đứng úp mặt vào góc tường, đứng suốt cả một buổi chiều.

Đầu gối tôi lúc nào cũng bầm tím, vết thương cũ chưa lành, vết mới lại chồng lên.

Nhưng tôi vẫn mong Chú Hổ đến.

Vì chỉ khi chú đến, tôi mới được ăn no.

Bát mì bò đó, đã trở thành niềm hy vọng duy nhất của tôi trong ngày.

Chú Hổ hình như cũng phát hiện ra điều gì đó.

Có một lần, chú ăn xong mì, không đi ngay như mọi khi. Chú châm một điếu thuốc, dựa vào ghế, chậm rãi hút.

Mẹ có vẻ hơi căng thẳng, đứng một bên, tay cứ xoa xoa vào tạp dề.

Chú Hổ nhả ra một làn khói, nheo mắt hỏi: “Bà chủ, con bé nhà cô, bao nhiêu tuổi rồi?”

“Sáu… sáu tuổi rồi.” Mẹ lắp bắp trả lời.

“Sáu tuổi rồi à…” Chú Hổ kéo dài giọng: “Phải đi học rồi chứ?”

Sắc mặt mẹ càng lúc càng trắng bệch: “Sắp rồi sắp rồi, đang chuẩn bị đăng ký cho nó đây. Chủ yếu là quán bận quá, rồi em trai nó còn nhỏ, không thể thiếu người trông nom…”

Chú Hổ đột nhiên bật cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.

“Thế à? Sao tôi nghe nói, con trai cô đã đi học cái trường mẫu giáo song ngữ gì đó ba nghìn tệ một tháng rồi cơ mà?”

Môi mẹ run run, không nói được một lời nào nữa.

Tôi cũng ngây người ra.

Hóa ra, mỗi sáng em trai đeo cặp sách nhỏ, không phải đi chơi công viên mà là đi học.

Chú Hổ dập tàn thuốc lá trên bàn, đứng dậy. Chú đi đến trước mặt tôi, cái bóng cao lớn bao phủ hoàn toàn lấy tôi.

Tôi ngửi thấy mùi khói thuốc rất nồng trên người chú, nhưng không hiểu sao, tôi lại không hề sợ hãi.

Chú đưa bàn tay có hình xăm hổ ra, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

Tay chú rất to, thô ráp, và hơi ấm.

4.

“Nhóc con, có muốn đi học không?” Chú hỏi tôi.

Tôi nhìn chú, nước mắt chực trào ra trong khóe mắt, rất mạnh mẽ gật đầu.

Sau hôm đó, mấy ngày liền Chú Hổ không đến nữa.

Bát mì của tôi, lại trở về với mì trắng nước trong.

Thế nhưng, tâm trạng mẹ lại có vẻ tốt hơn rất nhiều, bà không còn phạt tôi đứng cũng không mắng chửi tôi nữa, thậm chí có lần còn gạt một chút thịt vụn em trai ăn thừa sang cho tôi.

Nhưng tôi lại không thể vui vẻ nổi.

Tôi luôn không kìm được mà ngóng nhìn ra cửa, hy vọng bóng dáng quen thuộc kia có thể xuất hiện lần nữa.

Một tuần sau, vào buổi chiều tối khi quán sắp đóng cửa, Chú Hổ cuối cùng cũng đến.

Chú không đi một mình. Phía sau chú còn có một dì mặc váy, trông rất dịu dàng.

Hôm nay Chú Hổ không mặc chiếc áo ba lỗ màu đen nữa, mà thay bằng một chiếc áo phông trắng sạch sẽ, con hổ trên cánh tay hình như cũng trở nên hiền lành hơn.

Chú kéo ghế ra, mời dì ấy ngồi xuống, rồi mới ngồi vào vị trí đối diện tôi.

“Bà chủ, như mọi khi.” Chú gọi một tiếng, rồi móc ra một thứ từ túi, đặt trên bàn trước mặt tôi.

Đó là một chiếc cặp sách nhỏ màu hồng mới tinh, trên đó còn vẽ một chú thỏ hoạt hình đáng yêu.

Tôi ngơ ngác nhìn chiếc cặp, quên cả chớp mắt.

Mẹ và bố đều từ bếp bước ra, họ nhìn Chú Hổ rồi lại nhìn chiếc cặp, vẻ mặt rất kỳ lạ.

“Anh Hổ, anh đây là…”

Chú Hổ không để ý đến họ, chỉ nhìn tôi, giọng nói vẫn cứng rắn, nhưng hình như lại có chút gì đó khác biệt.

“Nhóc con, cầm lấy đi. Bảy giờ sáng mai, chú đến đón cháu, đưa cháu đi học.”

Tim tôi, trong khoảnh khắc đó, như bị một thứ gì đó đập mạnh vào.

Tôi chậm rãi đưa tay ra, chạm vào chiếc cặp sách. Là của tôi sao? Tôi thực sự có thể… đi học sao?

Đúng lúc này, em trai tôi đột nhiên từ trong nhà chạy ra, giật lấy chiếc cặp sách, ôm chặt trong lòng.

“Của con! Cặp mới là của con!” Nó la hét.

Mẹ lập tức chạy tới, cố lấy lại chiếc cặp từ tay nó, miệng vẫn dỗ dành: “Bé ngoan, đây là của chị mà, mai mẹ mua cho con cái mới, mua cái màu xanh, hình Ultraman nhé?”

“Con không chịu! Con muốn cái này! Hồng phấn đẹp!”

Em trai ngồi bệt xuống đất, bắt đầu lăn lóc ăn vạ, khóc lóc ầm ĩ.

Bố cũng vội vàng chạy đến ôm nó.

Cả quán mì trở nên hỗn loạn.

Tôi nhìn em trai đang lăn lóc dưới đất, rồi nhìn Chú Hổ. Khuôn mặt Chú Hổ, dần dần trở nên lạnh lùng.

Dì dịu dàng bên cạnh chú, cũng nhíu chặt mày.

Đột nhiên, Chú Hổ đứng dậy. Chú không mắng em trai tôi, cũng không nhìn bố mẹ tôi, mà nhìn thẳng vào mắt tôi, hỏi một câu hoàn toàn không liên quan: “Nó có phải là… không có hộ khẩu không?”

Tôi lắc đầu.

Tôi không biết đó là cái gì.

Ánh mắt Chú Hổ lạnh đi tức thì, chú quay sang bố mẹ tôi.

Hành động mẹ ôm em trai khựng lại, đột nhiên bà hét lên: “Phải thì sao! Nó đúng là đồ vướng víu! Đồ ăn hại! Nó có hộ khẩu rồi, nhà chúng tôi làm sao mà sinh con trai được nữa!”

5.

Chú Hổ nghe xong câu đó, vậy mà lại cười.

Tiếng cười đó rất khẽ, rất lạnh, khiến mặt bố mẹ tôi lập tức tái mét.

“Hay, hay cho một từ ‘đồ ăn hại’.”

Chú kéo một chiếc ghế, ngồi xuống trước mặt bố mẹ tôi, động tác không nhanh nhưng lại như một ngọn núi đè xuống.

Dì dịu dàng cũng đi đến, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng kéo tôi ra sau lưng dì.

“Tôi không nói nhiều với hai người nữa.” Chú Hổ móc ra một cái ví cũ kỹ từ túi, mở ra, đếm ra một cọc tiền dày cộp, đập lên bàn.

“Đây là một vạn tệ. Từ hôm nay trở đi, con bé này không còn liên quan gì đến hai người nữa.”

Tôi sững sờ.

Tôi giống như một con búp bê trên kệ hàng, bị họ bàn bạc về giá cả. Mắt bố tôi đờ ra, ông dán chặt mắt vào cọc tiền, yết hầu lên xuống liên tục.

Trong mắt mẹ, lại bùng lên một tia tham lam.

trước
sau