Ngày khởi hành đến biên ải, Thẩm Thục gây ra không ít chuyện ở Đông cung.
Nàng ta được nha hoàn đỡ đi, sai khiến bọn thái giám chuyển từng món lên xe ngựa.
Những vật dụng nàng ta từng quen dùng trong Đông cung, không sót món nào, đều muốn mang theo.
Nàng ta tưởng nơi đó cũng sẽ dễ chịu như Đông cung.
Tưởng rằng đến nơi rồi vẫn có thể giữ nguyên vẻ dịu dàng mềm mại, yếu ớt đáng thương.
Nhưng vốn dĩ đã định sẵn là không thể.
Tiêu Dục bước vào sân, lông mày nhíu chặt, vẻ mặt không vui.
“Nghịch ngợm vô độ. Trẫm ra biên cương là để đánh giặc, không phải đi hưởng lạc. Tất cả những thứ xa hoa hưởng thụ này, đều bỏ xuống hết cho ta.”
Thục phi đứng yên tại chỗ, sắc mặt cứng đờ.
“Điện hạ…”
Tiêu Dục lập tức ngắt lời.
“Nếu thật sự không nỡ rời những thứ này, thì tốt nhất là ở lại, đừng theo ta nữa.”
Thẩm Thục vừa khóc vừa luyến tiếc, cuối cùng vẫn bất mãn mà bước lên xe ngựa.
Rất nhanh sau đó, nàng ta liền không chịu nổi.
Chiếc xe ngựa của nàng ta vốn là tốt nhất trong đoàn, lót đệm dày êm, vậy mà vẫn than thở ê ẩm rã rời, kêu ca ầm ĩ, một mực nói bản thân bị bạc đãi.
Ta cưỡi ngựa đi trước đội, vậy mà cách xa như thế vẫn nghe thấy tiếng nàng ta oán trách không dứt.
Càng đi về phía bắc, cảnh sắc càng trở nên hoang vu tiêu điều.
Đến ngày thứ tư, gió cát nổi lên, đường sá gập ghềnh trắc trở.
Ban đầu Thẩm Thục còn gắng gượng, thỉnh thoảng vén rèm xe lên, giọng ngọt như mật mà gọi với theo Tiêu Dục đang cưỡi ngựa đi giữa hàng tướng sĩ:
“Điện hạ, gió lớn quá, người phải giữ gìn long thể nhé~”
“Điện hạ mệt không? Có muốn vào xe nghỉ một chút không?”
Tiêu Dục vừa thúc ngựa đi vừa bàn bạc quân tình cùng các tướng lĩnh, chỉ tùy tiện ứng phó vài câu lấy lệ.
Thẩm Thục cảm thấy mình bị lạnh nhạt, bắt đầu nóng ruột muốn tìm lại cảm giác tồn tại.
Nàng ta bắt đầu chê cơm quân doanh thô lậu khó nuốt, còn đòi bếp quân làm điểm tâm tinh xảo cho riêng mình.
Đêm đến dựng trại nghỉ ngơi, điều kiện đơn sơ, nàng ta lại rên rỉ không ngớt, kêu lều trại lùa gió, chăn giường lạnh cứng, tiếng gió bên ngoài nghe như quỷ khóc.
Rõ ràng đang trong thời điểm căng thẳng nhất, nàng ta lại mơ mộng đến màn the ấm áp, mặc váy lụa mỏng manh, chạy đến trướng của Tiêu Dục, vừa khóc vừa bảo mình sợ hãi, khiến hắn cũng không thể chợp mắt.
Ba ngày liên tiếp như thế, đến đêm thứ ba, Tiêu Dục xuất hiện trong trướng của ta.
Ta vốn luôn cảnh giác, hắn vừa tiến lại gần giường, ta đã rút con dao giấu dưới gối ra.
“Ai?”
Lưỡi dao sắc bén kề sát cổ hắn, khiến hắn vội lên tiếng:
“Là ta.”
11
Bị đánh thức giữa đêm, ta cực kỳ khó chịu.
“Điện hạ tới đây làm gì?”
“Trẫm thật sự không còn cách nào khác, để trẫm ở lại trướng của nàng một đêm đi. Đêm nào Thục trắc phi cũng tới quấy rầy, làm trẫm không thể chợp mắt.”
Ta vừa định từ chối, ngoài trướng liền vang lên một giọng gọi khẽ:
“Điện hạ, điện hạ… người ở đâu vậy?”
“Điện hạ, chẳng lẽ bị quân địch bắt đi rồi? Người trả lời một tiếng đi, thiếp sợ lắm…”
Tiếng đó càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ ràng.
“Điện hạ, người đang ở chỗ Thái tử phi sao? Nếu người không lên tiếng… thiếp sẽ vào đó đấy!”
“Điện hạ—!”
Tấm rèm trướng bị vén lên, Thẩm Thục xuất hiện trước mặt ta và Tiêu Dục.
Vừa trông thấy Tiêu Dục ở chỗ ta, sắc mặt nàng ta lập tức trắng bệch.
“Điện hạ! Sao người lại ở chỗ con hồ ly tinh này? Có phải ả quyến rũ người không?”
“Vô lễ!” Tiêu Dục tức giận quát lớn.
“Tạ Ninh là Thái tử phi, nàng có mấy cái gan mà dám vô lễ với nàng ấy!”
“Điện hạ, người sao vậy? Sao lại nổi giận với thiếp như thế? Trước kia người chưa bao giờ như vậy cả… chẳng lẽ là Thái tử phi hạ cổ người rồi?”
Tiêu Dục rút kiếm, mũi kiếm chĩa thẳng vào nàng ta: “Ra ngoài!”
Kết thúc một màn nháo loạn, thấy Tiêu Dục không hề có ý định rời đi, ta liền đến tạm nghỉ ở trướng của một nữ quân y trong đoàn.
…
Thế nhưng Thục phi cũng chẳng vì bị trách mắng mà thu liễm.
Vài ngày sau, quân doanh bị phục kích, cả doanh trại căng như dây đàn, phải lập tức di chuyển.
Vậy mà Thục phi chỉ vì cung nữ không kịp đun nước nóng, liền nổi trận lôi đình, lớn tiếng mắng chửi giữa doanh trại, khiến toàn quân ngoảnh nhìn.
Tiêu Dục khi ấy đang cùng ta và các tướng lĩnh bàn về lộ trình hành quân, nghe thấy tiếng ồn quen thuộc, sắc mặt hắn đen như đáy nồi.
“Lại làm ầm cái gì?”
Thục phi nhào vào lòng hắn, khóc thút thít đầy uất ức:
“Điện hạ… bọn họ khinh thường thiếp, đến nước nóng cũng không có…”
“Câm miệng!” Tiêu Dục rốt cuộc nhịn hết nổi, quát lớn.
“Đây là doanh trại, không phải Đông cung! Cả quân doanh đều đang ăn lương khô, uống nước lạnh, ai rảnh mà đun nước cho nàng tắm rửa?! Nếu còn gây rối, làm loạn quân tâm — cứ theo quân pháp xử trí!”
Thục phi bị hắn quát cho chết lặng, không thể tin nổi nhìn người đàn ông trước mắt — người đã từng dịu dàng ôn nhu, nay như thể biến thành ác quỷ.
Nước mắt rơi lả chả, nhưng nàng ta không dám kêu lên một tiếng.
Từ đó về sau, tuy Thẩm Thục thu mình đôi chút, nhưng vẫn thường xuyên gây phiền hà, không biết phân biệt nặng nhẹ, lúc nào cũng tranh chấp với người khác.
Sự nhẫn nại của Tiêu Dục với nàng ta, cũng cạn sạch sau từng lần nàng vô lý – hỗn loạn – kéo chân sau người khác.
Ánh mắt hắn nhìn nàng ta, cũng đã không còn chút dịu dàng nào như khi mới trọng sinh trở lại.
Mà dần dần, chỉ còn lại khinh miệt và chán ghét.
Thậm chí, hắn bắt đầu oán than với ta.
“Chút khổ cũng chịu không nổi, chuyện gì cũng cho rằng mình oan ức, nàng ta không nhìn ra được tình thế hiện tại là gì sao?”
“Trẫm thấy nàng ta là nhức đầu nhất. Trước kia còn cảm thấy nàng ta lệ rơi như mưa, yếu đuối đáng thương… giờ thật sự chỉ thấy phiền không chịu nổi…”
Ta lặng lẽ nghe, không xen vào bình luận.
Chỉ thỉnh thoảng cúi đầu, chỉ một vị trí trên bản đồ, đề nghị hướng đi tốt nhất cho quân đội.
Không được ta hồi đáp, gương mặt hắn lại thêm phần bực bội, tự lẩm bẩm:
“Có lẽ đúng như nàng nói… năm xưa là trẫm nhìn lầm người. Nàng ta đã không còn là vị tiểu thư Thẩm gia thuần khiết thiện lương trong trí nhớ của trẫm nữa rồi.”
Ta đưa mắt nhìn ra ngoài trướng, ánh mắt rơi vào bóng người cách đó không xa — Thẩm Thục.
Lạnh nhạt nói:
“Điện hạ, có lẽ nàng ta chưa từng thay đổi.”
“Chỉ là… năm xưa điện hạ vốn chưa từng thật sự hiểu rõ nàng ta.”
Tiêu Dục nhìn theo ánh mắt ta — đúng lúc thấy Thẩm Thục vung tay tát một binh sĩ đang cho ngựa ăn.
“Làm bẩn váy của bản phi, ngươi có mấy cái mạng để đền?”
Sắc mặt Tiêu Dục âm trầm đến cực điểm, tia ấm áp cuối cùng trong mắt cũng hoàn toàn biến mất.
Nhìn thấy ánh mắt hắn thay đổi, ta không nói gì thêm.
Tiêu Dục cuối cùng cũng đã hiểu.
Người có thể sánh vai nơi chiến trường — xưa nay không bao giờ là kẻ chỉ biết khóc than như Thẩm Thục.
Chỉ tiếc rằng… đã quá muộn.
…
12
Nhìn vẻ mặt vẫn còn phẫn nộ của Thẩm Thục, trán Tiêu Dục nổi đầy gân xanh.
Hắn túm lấy tay nàng ta, lực mạnh đến mức khiến nàng ta kêu lên một tiếng vì đau.
“Ngươi có biết mình đang làm gì không? Hồ đồ! Ai cho ngươi gan dám ra tay với binh sĩ?!”
“Trắc phi, ngươi có tư cách gì mà ở đây lớn tiếng om sòm?!”
Bị ánh mắt của hắn dọa cho sợ, Thẩm Thục hơi lùi lại, nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối:
“Hắn giẫm vào vũng nước bẩn, làm bắn lên hết váy của thiếp! Điện hạ, ai bảo hắn không sớm không muộn, lại đúng lúc đó mới đi cho ngựa ăn chứ…”
Một cái tát vang dội giáng xuống mặt Thẩm Thục.
“Câm miệng! Chỉ có ngươi là quý giá? Chỉ có ngươi là không chịu nổi? Ta nói cho ngươi biết — ở đây, ngươi còn không bằng một đầu ngón tay của họ!”
Sắc mặt Thẩm Thục tái nhợt như tờ giấy, nước mắt tuôn ra không ngớt.
“Điện hạ… người lại đem thiếp ra so với đám lính tráng hạ tiện này sao?”
Tiêu Dục hoàn toàn mất kiên nhẫn.
Hắn quay người rời đi, chẳng buồn liếc nàng ta lấy một cái.
“Cút.”
Thái độ ấy của Tiêu Dục cuối cùng cũng khiến Thục phi sinh lòng sợ hãi. Nhưng nàng ta chẳng hề biết hối lỗi, trái lại, tất cả tội lỗi đều đổ hết lên đầu ta — cho rằng là ta xúi giục, ly gián sau lưng.
Vài lần khiêu khích, ta đều không để tâm, càng không tranh chấp với nàng ta.
Cuối cùng, Thẩm Thục cũng chết tâm, không phí thời gian lên người ta nữa, quay sang dốc sức tìm cách lấy lòng Tiêu Dục.
Đêm đến đóng quân, nàng ta cố tình cất giọng hát khúc kịch ai oán lâm ly, than thân trách phận, làm ầm đến mức đám binh sĩ quanh đó không sao ngủ nổi.
Tiêu Dục sai người đến ngăn lại, nàng ta liền rưng rưng nước mắt nói:
“Thiếp chỉ là quá nhớ điện hạ, trong lòng u uất, hát lên để khuây khỏa… chẳng lẽ đến thế cũng không được sao?”
Tiêu Dục lại một lần nữa bước vào trướng của ta, đôi mắt chỉ còn mỏi mệt và chán ghét.
“Tạ Ninh, ở lại trò chuyện cùng ta một lát đi.”
“Ta đúng là mù mắt… năm đó lại nghĩ nàng ta dịu dàng thiện lương. Bây giờ nhìn lại, chỉ thấy vừa ngu vừa ác.”
“Đại địch đang trước mắt, nàng ta hoàn toàn không biết nặng nhẹ. So với nàng… đúng là khác xa trời vực. May mà khi ấy ta không trao vị trí Thái tử phi cho nàng ta.”
Ta chỉ thấy phiền.
Nhưng vì lợi ích chiến trận, không thể để lộ thái độ, ta đành đứng dậy, bước ra ngoài tuần tra.
Ta không có hứng thú nghe hắn kể lể về “tiến trình nhận thức lại” của bản thân.
Cũng không muốn biết hắn nghĩ gì về Thẩm Thục.
Ta chỉ muốn đánh cho xong trận chiến này, giữ lấy biên cương, để dân chúng nơi đây có thể yên ổn sống qua mùa đông khắc nghiệt.
Còn về Tiêu Dục và Thục phi, trong mắt ta — chẳng qua cũng chỉ là gió thoảng mây bay.
…
Không biết Tiêu Dục trúng tà gì.
Thấy ta ra ngoài tuần tra, hắn cũng đi theo.
Khi đến gần trướng trữ lương, lửa đuốc sáng trưng, một đội binh đang tuần tra nghiêm ngặt.
Ta vừa định đổi hướng, thì bỗng thấy một bóng người quen thuộc, dáng vẻ lén lút, đi ngang qua nơi đó.
Tiêu Dục cũng dừng lại, hiển nhiên là hắn cũng thấy.
Để làm rõ, chúng ta âm thầm bám theo.
Cuối cùng, Thẩm Thục dừng lại tại một góc khuất phía tây doanh trại — nơi để đồ nấu ăn và vật dụng linh tinh.
Lại gần chút nữa, ta nghe thấy giọng nói của nàng ta.
“Nhớ kỹ. Mai lúc giao chiến hỗn loạn, tìm đúng nữ nhân mặc giáp bạc cầm thương — đó chính là Tạ Ninh. Nhất định phải dùng loạn tiễn bắn chết ả.”
“Hoặc nếu bắt sống được, cứ tra tấn đến chết, rồi quẳng vào doanh trại làm kỹ nữ.”
Ta và Tiêu Dục nhìn nhau, từ trong mắt đối phương đều thấy rõ một chữ — kinh hoàng.
Một tên lính ăn mặc theo kiểu người ngoại bang bước ra khỏi trướng — đúng lúc chạm mặt ta và Tiêu Dục.
Không chần chừ một khắc, Tiêu Dục rút kiếm — tên kia chưa kịp phản ứng thì đã chết dưới lưỡi gươm của hắn.
Thẩm Thục hét lên thất thanh, vô thức quỳ rạp xuống đất.
“Điện hạ… điện hạ… sao người lại ở đây…”
13
Thanh kiếm trong tay Tiêu Dục vẫn đang nhỏ từng giọt máu.
Hắn tựa như La Sát bước ra từ địa ngục.
“Thẩm Thục, ngươi biết rõ trẫm hận nhất là kẻ ngoại bang, vậy mà chỉ vì tư tâm, ngươi dám cấu kết ngoại địch, mưu hại Thái tử phi?”
“Trẫm từng không hay biết ngươi lại là hạng người độc ác đến thế. Tội danh này — đủ để ngươi chết không biết bao nhiêu lần rồi!”
Thục phi quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên tục cầu xin tha mạng.
“Điện hạ, thần thiếp biết sai rồi… điện hạ… là thần thiếp nhất thời hồ đồ… thần thiếp không dám nữa…”
Tiêu Dục giận đến không thể kiềm chế, tung một cước đá văng nàng ta.
“Người đâu! Đem Thục trắc phi áp xuống! Nghiêm ngặt canh giữ!”
“Nếu có dị động — chém không tha!”
Cứ như vậy, bạch nguyệt quang ngày nào, giờ đã trở thành tội nhân dưới trướng.
Từ đó về sau, Đông cung không còn chỗ dung thân cho Thẩm Thục nữa.
…
Sau khi bị tra khảo, những gì Thục phi thú nhận còn vượt xa tưởng tượng của ta và Tiêu Dục.
Để xác minh, chúng ta tới gặp nàng ta một lần.
Toàn thân đầy máu, Thẩm Thục điên dại mà bật cười.
“Điện hạ, thần thiếp chưa từng thật sự yêu người.”
“Thần thiếp yêu quyền lực, yêu địa vị, yêu tất cả những gì người đem đến… chỉ là chưa từng thích chính người.”
“Kiếp trước, sau khi người đăng cơ, thần thiếp trở lại kinh thành cùng đoàn người nhà được giải oan. Nhưng bệ hạ, người quá tự phụ, lại cho rằng thiên hạ này ai cũng vì yêu con người người mà cam tâm theo đuổi.”
“Nhưng… thế gian làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?”
“Nói thật cho người biết, chuyện rơi xuống núi, được cứu rồi mất trí nhớ… đều là do thần thiếp tự diễn.”
“Vì sao phải chịu khổ ở nơi hoang lạnh ấy? Trên đường lưu đày, có một viên quan cửu phẩm để ý tới thần thiếp, chưa kịp mở miệng, thần thiếp đã chủ động làm thiếp thất của hắn để được đưa đi.”
“Thần thiếp đúng là độc, đúng là hiểm, nhưng ngay cả như vậy — người chẳng phải vẫn mê đắm thần thiếp hay sao?”
Gương mặt Tiêu Dục tái mét vì giận, hai mắt đỏ ngầu.
“Câm miệng! Trẫm bảo ngươi câm miệng!”
Thẩm Thục giờ đã không còn nửa phần dịu dàng.
“Nếu đã phải chết, thì có nói hết những gì từng làm ra cũng có sao? Đến lúc đó, ta chết thoải mái, còn các ngươi — cứ để sự thật dày vò suốt đời đi!”
Ngay sau đó, từng việc từng chuyện được nàng ta thốt ra:
Cái chết của nữ nhi nàng ta.
Sự điên loạn của Nhuyễn phi.
Việc ta bị đánh vào lãnh cung…
Hóa ra… tất cả đều là bàn tay của Thẩm Thục.
Tiêu Dục đứng chết lặng tại chỗ, chẳng thể tin nổi người mình từng yêu lại là loại người như thế.
“Ngươi… ngươi lặp lại lần nữa, năm xưa rốt cuộc đã làm những gì?!”
“Lặp lại thì sao!” Nàng ta nghiến răng, trừng mắt nhìn ta.
“Ta và bệ hạ là thanh mai trúc mã, dựa vào đâu mà ngươi đến sau lại chiếm được tiên cơ?”
“Dựa vào đâu mà ngươi được làm Thái tử phi, được làm Hoàng hậu? Rõ ràng — tất cả những thứ đó đều phải là của ta!”
“Nhìn thấy ngươi, ta lại nhớ tới quãng thời gian phải uốn mình hầu hạ một viên quan cửu phẩm ghê tởm. Bệ hạ à… bị một kẻ như thế giày vò, thật sự là… buồn nôn đến tận xương…”
“Ta tha thiết mong có một hoàng tử, nhưng ông trời bất công, lại cho ta một đứa con gái bệnh tật yếu ớt. Vậy thì sao? Ta vì sao không thể ra tay trước — diệt trừ nó, rồi dùng nỗi áy náy của người để giữ vững địa vị của mình?”
Tiêu Dục đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, ngã quỵ xuống đất.
Hắn chống kiếm gắng gượng, nhưng thân thể đã bắt đầu không còn chống đỡ nổi.
“Độc phụ!”
Thẩm Thục điên cuồng cười lớn:
“Ta chờ… ta chờ mãi… cuối cùng cũng chờ được đến lúc bệ hạ hứa sẽ lập ta làm Hoàng hậu.”
“Nhưng trong cung… nữ nhân quá nhiều… Dung mỹ nhân, Nguyên mỹ nhân, Thẩm tài nhân, Lý quý phi… ta phải đấu một người rồi lại một người.”
“Khi cuối cùng nghĩ rằng mình sắp có cơ hội thì một công chúa ngoại bang — Nhuyễn phi — lại xuất hiện.”
“Nàng ta cao quý, nàng ta xinh đẹp… trên đời sao lại có người tốt số đến thế?”
“Nàng ta vừa xuất hiện, liền cướp đi toàn bộ ánh mắt người.”
“Cho nên nàng ta xứng đáng phát điên, xứng đáng phải chết…”
Người sắp chết, lời lẽ thường là thật.
Quá khứ — từng chút từng chút bị xé toạc.
Tất cả những điều ta từng không sao hiểu nổi trong lãnh cung… đến giờ, cuối cùng cũng có lời giải đáp.
…
