THIÊN KIM ĐÍCH THỰC QUAY VỀ

THIÊN KIM ĐÍCH THỰC QUAY VỀ - Chương 1

trước
sau

1

Vì vị Vĩnh An Hầu chính trực này không muốn bước chân vào chốn lầu xanh nửa bước, Thu Hương di mẫu bèn dẫn chúng ta đến Túy Hương Lâu bên cạnh để nói chuyện.

Theo ta thấy là ông ta được nuông chiều, Túy Hương Lâu chẳng phải cũng là sản nghiệp của Thu Hương di mẫu sao.

Qua đối thoại của hai người, ta cuối cùng cũng hiểu rõ mọi chuyện.

Thì ra ta là đích tiểu thư của hầu phủ.

Di nương ghen tị với vị trí chính thê của mẹ ta, đã đánh tráo ta với con của một tên ăn mày, rồi ném ta đến bãi tha ma mặc sống mặc chet.

May mắn được Thu Hương di mẫu đi ngang qua cứu sống, nhờ đó ta mới có cơ hội sống đến mười sáu tuổi.

Nghĩ đến đây, ta mắt đẫm lệ, ôm chặt cánh tay Thu Hương di mẫu.

“Di mẫu ơi, người yên tâm, sau này con nhất định sẽ hiếu thảo với người, phụng dưỡng người đến cuối đời.”

Thu Hương di mẫu lại trực tiếp tặng ta một cái cốc đầu.

Sau đó, bà ấy nghiêm nghị nói với Vĩnh An Hầu:

“Tuy Xuân Phong Lâu chúng ta thuộc tầng lớp hạ cửu lưu nhưng Tuyết Nghênh là do các tỷ muội chúng ta yêu thương, cưng chiều nuôi lớn. Hầu gia muốn đón con bé về, vẫn cần phải có chút thành ý.”

Vĩnh An Hầu lộ vẻ khinh miệt trên mặt: “Nói đi, muốn bao nhiêu.”

Thu Hương di mẫu lắc đầu vẻ không quan tâm: “Ta nói là vị di nương trong phủ ngài, kẻ đã hại Tuyết Nghênh.”

Vẻ khinh miệt trên mặt ông ta lập tức tan biến, bắt đầu nhìn thẳng đánh giá Thu Hương di mẫu, nhíu mày suy nghĩ một lát, rồi mở lời: “Cô nương cứ yên tâm, ả đã hãm hại tiểu nữ đến mức này, phu nhân sẽ không tha cho ả.”

Thu Hương di mẫu lúc này mới hài lòng gật đầu.

Thấy họ đã đạt thành thỏa thuận, lòng ta hoảng hốt.

Kẻ mua sát thủ giet ta thời gian trước vẫn chưa tìm ra, ta không muốn về làm cái gọi là khuê tú gì đó đâu!

Thu Hương di mẫu lại nhanh tay bịt miệng ta: “Tạm thời ta còn chưa chet được, theo cha ruột về đi, làm đại tiểu thư thì không phải lo tiền tiêu vặt.”

Sau đó, di mẫu ôm nhẹ ta, thì thầm bên tai: “Kẻ đó ở ngay trong hầu phủ. Đi đi, tự mình báo thù, đừng làm ta mất mặt.”

Thế là ta đi theo Vĩnh An Hầu trở về.

2

Xe ngựa đi đến cổng hầu phủ, ta qua rèm thấy một đám người đông đúc phía dưới, quả nhiên là thế gia đại tộc.

Ta ghi nhớ lời dặn của Thu Hương di mẫu, giữ lời nói và hành động thận trọng, tuyệt đối không làm mất mặt giáo tập của Xuân Phong Lâu chúng ta.

Vừa xuống xe, Vĩnh An Hầu phu nhân đã nóng lòng nghênh đón.

Bà được chăm sóc tốt, rõ ràng đã ngoài ba mươi tuổi nhưng lúc này trông chỉ khoảng hai mươi, bộ váy màu xanh mực lại tăng thêm vài phần đoan trang đại khí.

Dung mạo bà nhìn qua, có chút giống ta.

Lúc này, nước mắt bà long lanh trong khóe mắt, nghẹn ngào mãi mới nói được một câu: “Con gái của ta, con đã chịu khổ rồi.”

Ta vỗ vỗ tay bà, liếc thấy một lão bà đang đứng giữa đám đông, tóc hoa râm cài một chiếc trán vải màu đỏ sậm đính ngọc lục bảo, thân hình hơi khom lưng.

Sau đó ta lùi lại quỳ xuống hành đại lễ: “Kính lạy cha, mẹ, Tổ mẫu, Tuyết Nghênh bất hiếu, bấy nhiêu năm không thể ở bên cạnh phụng dưỡng.”

Lão phu nhân thấy ta mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười đều có chừng mực, có lễ phép =, lúc này mới cất đi ánh mắt dò xét, đỡ ta đứng dậy.

“Con ngoan, con chịu khổ rồi.”

Ta lần lượt quan sát đám người đông nghịt này.

Thu Hương di mẫu nói kẻ muốn giet ta ở ngay trong hầu phủ.

Là ai đây?

Giữa khung cảnh vui mừng, cô gái đứng ngoài cùng với khuôn mặt đưa đám và thiếu niên mặt mày u ám cực kỳ dễ gây chú ý.

Họ tự cho rằng đứng ở cuối đám đông, người thường sẽ không để ý.

Nhưng ta không phải người thường.

Ta mỉm cười rạng rỡ đi tới, nắm lấy tay cô gái.

“Vị tỷ tỷ này sao lại không vui, chẳng lẽ không muốn ta trở về ư?”

Cô gái dường như bị lời ta nói làm cho sợ hãi, đồng tử co lại, trông hệt như bị ta ức hiếp.

Thiếu niên u ám kia lập tức tiến lên hất tay ta ra: “Ngươi tránh xa Bảo Châu ra!”

Thiếu niên mày mắt tú lệ, nhưng biểu cảm hung dữ u ám, dung nhan vốn có mười phần cũng chỉ thể hiện được ba phần.

Mẹ vội vàng tiến lên ôm ta, như sợ ta bị dọa.

Ta không hề bận tâm, lắc đầu, cắt ngang lời trách mắng mà bà định nói, vẫn mỉm cười rạng rỡ: “Vị công tử này không cần kích động, ta không có ý định động thủ với nương tử của huynh, chỉ là thấy tỷ tỷ xinh đẹp, không kìm được muốn gần gũi.”

Trường diện tức thì cứng lại.

Mãi một lúc lâu sau, mẹ mới ra giải thích: “Tuyết Nghênh hiểu lầm rồi, đây là con trai của Liễu di nương, là ca ca Giang Ngọc của con. Còn vị này—”

Mẹ dừng tay chỉ vào cô gái.

“Là tỷ tỷ của con, Giang Bảo Châu.”

Ánh mắt ta đầy hàm ý: “Thì ra là ca ca và… tỷ tỷ.”

Đương nhiên ta biết họ là ai.

Lúc thu xếp hành lý, Thu Hương di mẫu đã sắp xếp lại toàn bộ mối quan hệ trong hầu phủ cho ta.

Giang Bảo Châu chính là cô bé ăn mày đã thay thế vị trí của ta.

Nếu nói ta trở về hầu phủ bất lợi nhất cho ai, thì đó chính là Giang Bảo Châu.

Vì vậy, đối tượng nghi ngờ hàng đầu chính là nàng ta.

Muốn bắt được cáo, trước hết phải ép cáo lộ đuôi.

Nghĩ vậy, ánh mắt ta thêm vài phần nghi hoặc ngây thơ:

“Nhưng ca ca nhìn tỷ tỷ sao mà kỳ lạ quá, giống hệt ánh mắt Lý tú tài nhìn Lưu Ly tỷ tỷ vậy. À phải rồi, mẹ, Tổ mẫu không quen biết họ, họ đã thành thân tháng trước, con còn được ăn một nắm kẹo hỷ nữa , kẹo hạt dẻ của Trân Hương Các, ngon lắm.”

3

Giang Bảo Châu mặt tái đi, lặng lẽ lùi nửa bước, đứng xa Giang Ngọc hơn.

Thấy vậy, khuôn mặt Giang Ngọc vốn hơi ửng hồng lập tức lại trở nên âm u.

Vĩnh An Hầu mặt đen sầm quở trách: “Giữ cái miệng nói năng bừa bãi của ngươi lại. Đã trở về rồi thì học hỏi tỷ tỷ ngươi cách làm một khuê tú đàng hoàng, đừng mang cái khí chất phong trần thấp kém đó về đây.”

Lời này khó nghe, nên ta không nhịn được nữa.

“Giáo tập sư phụ ở Xuân Phong Lâu chúng ta đều là ma ma từ cung đình về, là tiên sinh từ thư viện nghỉ dạy. Không biết cha mời tiên sinh cao kiến nào cho tỷ tỷ?”

“Nếu đã chê con không có dáng vẻ khuê tú, sao cha không trực tiếp tìm một cô gái có phong thái quý nữ về? Sao, người không muốn ư?”

“Xuân Phong Lâu là thanh lâu nổi tiếng gần xa. Cuộc thi tài nghệ dành cho nữ tử ngày Tết Hoa Triêu, thủ khoa hằng năm đều là Xuân Phong Lâu, vô số tài tử tao nhân mặc khách làm thơ ca ngợi. Sao đến chỗ cha lại là khí chất phong trần thấp kém?”

“Chỉ có thể nói là lòng mình đã dơ bẩn, nhìn cái gì cũng thấy dơ bẩn.”

Giang Bảo Châu lúc này cuối cùng cũng mở lời, lấy hết can đảm bước lên: “Muội muội đừng giận, ngàn vạn lần đừng vì ta mà làm cha giận, cha hằng ngày đã rất vất vả.”

Ta liếc nhìn nàng ta một cách khinh miệt.

Chậc, thật là trà bích la xuân cấp thấp.

“Thì ra tỷ tỷ biết nói. Vừa rồi ta hỏi một câu, tỷ lùi ba bước, ta còn tưởng tỷ bị câm, trong lòng tự ti cơ.”

“Bây giờ xem ra có mồm, chỉ là không có tai. Sao mặt dày thế? Lại còn vì ngươi mà làm cha không vui.”

Dưới một tràng lời lẽ sắc bén của ta, nước mắt trong khóe mắt Giang Bảo Châu đã thành công được nuốt ngược lại, lửa giận trong mắt Vĩnh An Hầu sắp phun trào ra.

Một tràng cười đột ngột phá vỡ bầu không khí quỷ dị đáng chet này.

Tổ mẫu vứt gậy, đi đến bên cạnh ta, dùng sức vỗ vai ta: “Ha ha ha ha, không hổ là cháu gái ruột của Lâm Thiên Kiêu ta, có phong thái năm xưa ta đứng trên tường thành mắng lui ba vạn quân địch.”

4

Ba chữ “cháu gái ruột” vừa thốt ra, lửa giận lớn đến mấy của Vĩnh An Hầu cũng bị dằn xuống.

Duyên con cái nhà họ Giang hiếm hoi, liên tiếp ba đời đều là độc đinh, đến tận đời này mới khá hơn một chút.

Một đích nữ, một thứ tử.

Ta cất đi vẻ mặt lạnh lùng đối diện với Vĩnh An Hầu, thay bằng dáng vẻ ngoan ngoãn thường ngày, đỡ cánh tay Tổ mẫu từ từ đi vào phủ.

“Tiên sinh văn học thường lấy Tổ mẫu làm ví dụ, chuyện anh dũng của người là bài học bắt buộc của chúng con.”

“Tiên sinh dạy chúng con, nữ tử cũng nên tự lực tự cường, chúng con không dựa dẫm vào người khác, bằng chính tài năng của mình mà kiếm sống, không cần tự hạ thấp mình…”

Đoạn đường ngắn ngủi từ cửa lớn đến nội sảnh này, ta đã dỗ Tổ mẫu cười không ngớt, nếp nhăn nơi khóe mắt chưa từng giãn ra.

Ánh mắt Vĩnh An Hầu nhìn ta luôn u tối khó hiểu.

Ta biết, ông ta cho rằng ta đang dùng những thủ đoạn thấp kém nịnh nọt để mê hoặc Tổ mẫu.

Nực cười.

“Gặp người nói lời người, gặp quỷ nói lời quỷ” chẳng phải là khóa học bắt buộc của người trưởng thành sao?

Chỉ cần ta muốn, ta có thể dỗ Hầu phủ trên dưới đều vui vẻ, kể cả ông ta.

Nhưng ông ta cứ bày cái bản mặt dài ngoẵng ra, nhìn ta là con gái ruột như nhìn kẻ thù, ai thèm đưa mặt nóng đến dán vào.

Tóm lại, ta không muốn.

Tổ mẫu uống một ngụm trà, hắng giọng.

“Tuyết Nghênh đã trở về, mau dặn quản gia chuẩn bị mở tông từ, cho cháu ngoan của ta nhập tộc phổ.”

Vĩnh An Hầu nhấp một ngụm trà, ung dung nói: “Mở tông từ nhập tộc phổ thì được, nhưng phải đổi tên khác.”

“Tên cũ của con bây giờ đã đặt cho Bảo Châu rồi, ta sẽ mời Tam Trúc tiên sinh ở Quân Sơn thư viện đặt lại tên cho con.”

“Không cần, tên này con đã dùng mười sáu năm, đã quen rồi.”

Vĩnh An Hầu lại nhíu mày:

“Con nhất định phải gây sự vô lý sao?”

“Đã trở về rồi thì nên quên đi quá khứ, tên Tuyết Nghênh này rốt cuộc không thể lên mặt bàn được.”

trước
sau