Livestream Ngủ Chung Rồi Ngủ Thật

Livestream Ngủ Chung Rồi Ngủ Thật - Chương 4

trước
sau

14

Truyền thông chụp được khoảnh khắc này, gắn tag:

#Cảnh hôn trên lưng ngựa của Thời Cảnh × Cận Lăng Xuyên#

Lập tức lên hot search.

Bình luận sôi sục:

【Chưa từng thấy ai quay cảnh hôn mà ngồi ngược trên ngựa luôn! Đỉnh cao mới của bán hủ nội địa!】

【Tiểu Thời trông cứ như vừa được yêu thương dữ dội vậy á!】

【Cái tay của Cận Lăng Xuyên… đặt sau đầu Tiểu Thời! Tôi xỉu!】

【Nghe tôi, mọi người hãy comment một dãy số thần bí để biểu đạt nội tâm đi~】

Sau cảnh quay, tôi mềm nhũn không đứng nổi, Cận Lăng Xuyên đỡ tôi dậy, nửa ôm nửa kéo trở lại chỗ nghỉ.

Tôi gần như dính luôn vào người anh, không biết là do sợ ngã hay do… bị anh hôn mềm người.

Lúc trước còn dám mạnh miệng nói:

“Lưỡi em linh hoạt, buộc nơ Trung Hoa còn được!”

Bây giờ thấy mình đúng là múa rìu qua mắt thợ.

Cận Lăng Xuyên… hôn giỏi khủng khiếp.

Anh nhận khăn từ trợ lý, rất tự nhiên lau tóc cho tôi.

Bên cạnh còn có người rít lên khe khẽ:

“Cảm giác người nhà quá trời! Chắc chắn đang quen nhau đúng không!?”

Tôi đỏ cả tai, vừa cúi đầu thì phát hiện:

Mu bàn tay trái của anh ấy đỏ rực.

“Tay anh sao vậy!?”

Tôi chụp lấy cổ tay anh.

Cận Lăng Xuyên theo phản xạ muốn rụt tay lại, Tôi nhất quyết không buông, kéo bằng được ra xem.

Một vết trầy dài, đỏ hằn lên rõ ràng.

Máu vẫn còn hơi thấm.

“Anh bị lúc đỡ em ngã à?”

Cận Lăng Xuyên nhìn tôi, bỗng cong môi, giọng hạ thấp:

“Ừm. Đau lắm.”

Một người lúc nào cũng nghiêm túc như ông cán bộ, tự dưng giở giọng nũng nịu như vậy, sát thương gấp đôi.

Tôi chưa kịp phản ứng, thì nhân viên trường quay chạy tới:

“Thầy Cận ơi, bên ngoài có người tới thăm đoàn.”

“Là cô… Triệu Tuyết. À không, cô… Cô Giang Tuyết ạ.”

Tôi lập tức buông tay anh ra.

Chắc là…

bạn gái của anh ấy.

15

Cận Lăng Xuyên ra ngoài gặp Giang Tuyết rồi.

Cùng ngày hôm đó, Tôi nghe mấy nhân viên trong đoàn buôn chuyện:

“Cô gái lúc nãy là Giang Tuyết đó, thiên kim nhà họ Giang, từng lên show giải trí luôn á, siêu đẹp!”

“Nghe nói thầy Cận là thiếu gia nhà họ Cố, hai người là thanh mai trúc mã…”

“Môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc, quá hợp còn gì!”

“Tiêu rồi! CP của tôi tan rồi hả!?”

Tôi siết chặt tuýp thuốc đang định mang cho Cận Lăng Xuyên.

Ngực thấy nghèn nghẹn.

Cuối cùng, tôi chỉ lẳng lặng đặt thuốc trong phòng hóa trang của anh, rồi rời đi.

Về đến khách sạn.

Tôi nằm bẹp trên giường, mắt nhìn chằm chằm trần nhà.

Cả đầu toàn là hình bóng Cận Lăng Xuyên.

Giờ này anh đang làm gì?

Đi ăn tối với Giang tiểu thư?

Dắt tay dạo phố?

Hay là… làm cái gì khác…?

Đầu tôi loạn như ma trận.

Hình ảnh Cận Lăng Xuyên như tua lại không ngừng:

Anh nắm tay tôi, vẽ hình trái tim lên ngực bằng mứt dâu.

Anh giữ đầu lưỡi tôi, tỉ mỉ thoa thuốc vào vết loét.

Anh bịt mắt, cúi đầu cắn lấy tờ giấy trên cổ tôi.

Trên lưng ngựa, anh ôm chặt eo tôi, hôn đến mức tôi mềm nhũn.

Lúc bị hất ngã, anh là người đỡ tôi trước, tay thì trầy đến rỉ máu…

Từng chuyện, từng hình ảnh, không thể gạt đi được.

Tôi càng nghĩ, càng thấy đau đầu.

Bỗng ngồi bật dậy, tự vả bôm bốp:

“Tỉnh táo lại đi! Cận Lăng Xuyên là trai thẳng! Trai! Thẳng!”

Bỗng điện thoại rung.

Tin nhắn từ Cận Lăng Xuyên:

【Ngủ chưa?】

【Tôi đang đứng trước cửa phòng em.】

Tôi run tay đánh rơi điện thoại.

Giữa đêm khuya thế này, anh đến làm gì!?

Chẳng lẽ là kiểu cả nam cả nữ đều muốn ăn!?

Dù tôi có hơi thích anh một tẹo…

Nhưng mà tôi – Thời Cảnh – tuyệt đối không làm tiểu tam!

Tôi nghiến răng, nhắn trả:

【Chưa ngủ.】

【Nhưng nửa đêm đến tìm tôi là không thích hợp đâu.】

【Chúng ta nên giữ khoảng cách.】

Cận Lăng Xuyên nhắn lại:

【Được, xin lỗi.】

【Tôi để thuốc trước cửa phòng em rồi.】

…Thuốc?

Tôi ngơ ngác:

【Thuốc gì cơ?】

Anh đáp:

【Người mới cưỡi ngựa lần đầu, mặt trong đùi dễ bị trầy xước.

Thuốc này bôi vào sẽ dễ chịu hơn.】

Chết tiệt! Tôi hiểu lầm anh rồi!

Tôi sực nhớ, hôm nay anh còn bị trầy tay vì đỡ tôi lúc ngã.

Tôi lao ra mở cửa —

Chỉ thấy hành lang vắng tanh.

Cận Lăng Xuyên đã rời đi.

Trên sàn, lặng lẽ đặt một hộp thuốc.

Là loại kem chuyên trị trầy xước do cưỡi ngựa.

Tim tôi nghèn nghẹn.

Về lại giường, tôi tụt quần kiểm tra thử —

Quả nhiên!

Mặt trong đùi đỏ ửng, rát bỏng.

Bôi thuốc vào, mát lạnh, dễ chịu hẳn.

Cận Lăng Xuyên…

sao cả chuyện này anh cũng để ý được chứ…?

Tôi nhìn chằm chằm tuýp thuốc, lòng như bị nhét đầy một cục bông ướt mềm nặng trịch.

Vừa chua xót, vừa ấm áp.

Anh ấy rốt cuộc…

là thẳng hay là cong vậy!?

16

Tối hôm đó, trong mơ…

Cận Lăng Xuyên vòng tay ôm tôi từ phía sau, cằm đặt lên vai, hơi thở nóng rực làm tai tôi cũng muốn cháy.

Ngón tay anh dính thuốc, chậm rãi bôi vào chỗ ấy của tôi.

Vừa bôi vừa dỗ:

“Ngoan, bôi xong là hết đau rồi.”

Mẹ nó!!

Tôi toàn thân run rẩy, suýt nữa bắn vọt ra khỏi giấc mơ.

Tỉnh rồi.

Cả người tê rần.

Cả… quần lót cũng phải thay.

……

Từ hôm đó trở đi, tôi tự nhắc mình:

Cận Lăng Xuyên đã có bạn gái.

Tôi phải giữ vững “tiết tháo đàn ông”!

Trong phim có thể thân thiết.

Ngoài đời phải giữ khoảng cách.

Anh đưa nước? Tôi nhận như cầm bom, tuyệt đối không để tay chạm tay.

Anh lại gần? Tôi né nhanh như đang trốn vé tàu điện ngầm.

Lần thứ ba tôi né, Cận Lăng Xuyên giữ chặt cổ tay tôi:

“Tiểu Thời, em đang tránh tôi?”

“Hả?” Tôi giả ngu, “Đâu có đâu~”

Anh nhíu mày, giọng trầm xuống:

“Tôi làm gì sai sao?”

Tôi quay đầu nhìn tường, nhìn trần, nhìn đất —

nhưng nhất định không nhìn anh.

“Anh thì làm gì sai được chứ.”

Cận Lăng Xuyên vẫn nhẹ nhàng, kiên nhẫn dỗ:

“Nếu có gì khiến em không vui, tôi xin lỗi.

Đừng làm lơ tôi được không?”

Câu này nghe…

sao giống cặp đôi giận nhau vậy?

Tôi đảo mắt, phát hiện anh quay phim phía xa đang lấy điện thoại ra ghi chú.

Khoan đã…

không phải đang quay phim…

mà là đang đóng phim đời thực!?

Tôi nóng ran tai, toan lùi lại.

Cận Lăng Xuyên bỗng kéo nhẹ tay áo tôi:

“Tiểu Thời?”

Tôi há miệng, nghẹn lời.

Không thể nào hỏi thẳng:

“Anh có bạn gái rồi sao còn đối xử tốt với tôi như thế!?”

Người ta là trai thẳng chính hiệu.

Chỉ có tôi suy diễn lung tung.

Nhưng mà…

trong mơ anh ấy dùng tay thật sự quá giỏi!!

Tôi hít sâu, bóp nhẹ vào lòng bàn tay anh:

“Được rồi, được rồi, anh không sai gì hết.

Em không tránh nữa, được chưa?”

Mắt anh sáng lên, khóe môi cong cong:

“Thật sao?”

“Ừ.”

Kệ đi.

Coi như làm bạn thân.

Miễn là tôi thẳng đủ cứng, cảm nắng cũng không đuổi kịp tôi đâu!

17

Tâm lý tôi điều chỉnh xong xuôi rồi.

Kết quả là, tôi với Cận Lăng Xuyên ngày càng ăn ý.

Phim quay xong, bước vào giai đoạn quảng bá.

Chúng tôi nhận lời mời từ một chương trình hot nhất hiện giờ:

《Chúng Ta Ngủ Chung Nhé》 (Sleep Together)

Chương trình này chuyên mời các cặp đôi trong giới giải trí, vợ chồng thật hay couple màn ảnh đều có.

Concept chính là “trò chuyện đêm khuya + tương tác trước khi ngủ”, phong cách chữa lành, rating cực cao.

Ngay khi tài khoản chính thức công bố tập khách mời là chúng tôi, bình luận nổ tung:

【Cứu với! Couple nhà ai mà dám lên thẳng show ngủ chung luôn thế!?】

【Bạn có biết CP của tôi được ngủ chung không? Biết rồi bạn cũng sẽ thấy cuộc sống thật đáng sống!】

【Kênh Chuối hiểu lòng người quá! Pha này chạm đúng tim tôi rồi đó!】

【Hai người họ toát ra vibe kiểu “làm xong show này thì cưới nhau giải nghệ”, tôi gục.】

Chưa hết, chương trình còn tráo trở đăng poll chọn chỗ ngủ cho tập này:

Nhà gỗ – Giường nước – Võng đôi – Lều cắm trại

Caption:

“Đoán xem đêm nay Tiểu Thời và Lăng Xuyên sẽ ngủ ở đâu nào?”

Kết quả:

Bình luận chuyển thẳng thành ổ fan sắc dục:

【Giường nước yyds! Lắc lư mới có cảm giác!】

【Hai người họ mà dám ngủ xếp lớp trên võng đôi á? Tôi nạp luôn 10 năm thành viên VIP!】

【Từ từ, mỗi cái giường đều có mỗi cách chơi riêng…】

【Vote nhà gỗ. Còn giường nước, võng và lều đều không cản nổi sự mãnh liệt đâu.】

【Lều mới là chân ái! Không gian nhỏ kín, nhìn nhau là… bùm! Hồi trước tôi với bạn trai cũng “bận rộn” cả đêm trong lều.】

【Cầu mong Tiểu Thời và Cận Lăng Xuyên cũng “bận rộn” suốt đêm nay!】

【Lăng Xuyên kiểu người âm trầm kiềm chế, một đêm không đủ đâu…】

Tôi: …

Đám fan quá có mục tiêu, comment sắc lẹm đến mức tôi đau cả mắt.

Ngủ livestream!?

Chỉ cần nhớ lại mấy giấc mơ trước kia tôi từng mơ về Cận Lăng Xuyên…

Tôi sợ mình ngủ mà phân không rõ mộng và đời thật luôn á!

18

Hôm ghi hình.

Tụi tôi thay đồ ngủ mà chương trình phát.

Vừa bước ra, bình luận livestream đã cuộn thành bão:

【Đồ ngủ đôi kìa! Đúng là đồ đôi!!】

【Tôi dọn sẵn văn phòng hộ tịch rồi, hai người làm ơn kết hôn tại chỗ luôn đi!】

Tôi cúi nhìn bộ đồ ngủ hình gấu con, ngước lên thì Cận Lăng Xuyên mặc bộ ong mật.

Tôi co giật khóe miệng:

Ai là đồ đôi vậy trời!?

Đến phần bốc thăm chọn địa điểm ngủ, tôi rút trúng… lều cắm trại.

Trong đầu lập tức hiện lên toàn bộ những comment sắc lẹm của fan hồi trước.

Mặt đỏ như gấc.

Bình luận càng bùng nổ:

【Lều thì tuyệt vời! Không cách âm, tụi mình còn có thể nghe nữa chớ~】

【Tôi không biết tối nay trăng có tròn không, nhưng lều nhất định sẽ rung.】

【Tiểu Thời đỏ mặt rồi! Ổng chắc chắn đã đọc hết comment của tụi mình!!!】

Trước khi ngủ, chương trình còn cho chơi trò hỏi đáp đêm khuya.

Tôi rút thẻ câu hỏi ra.

Sững người.

Những câu này… có thể phát sóng thật hả!?

【Bạn nghĩ gì về tình anh em?】

【Mối tình đầu của bạn là khi nào?】

【Bạn có thói quen gì trước khi ngủ không?】

Fan ở dưới gào rú:

【Trời đất ơi, tổ chương trình hiểu lòng CP fan quá đi!】

【Cái này không phải hỏi đáp nữa rồi, là tiệc buffet cho shipper đó!】

【Không ai được ngủ! Đêm nay CP của tôi sẽ hoạt động hết công suất!!】

Tôi và Cận Lăng Xuyên ngồi đối diện nhau.

Câu đầu tiên:

“Bạn nghĩ gì về tình anh em?”

Tôi run run mở miệng, cố cứu vớt một chút lý trí cho buổi livestream:

“Tình anh em á… thì cũng phải có giới hạn rõ ràng.”

“Dù thân cỡ nào thì cũng nên giữ riêng tư và cuộc sống riêng.”

Bình luận khóc ròng:

【Giải tán rồi mọi người! CP này tự bóp chết rồi!!】

【Tiểu Thời tỉnh lại đi! Hai người đã không còn ranh giới từ lâu rồi!!】

【Thôi xong, cái mùi này… sắp BE rồi…】

Tôi vừa nói xong, lỡ ngồi lệch chân đụng vào cành cây, Cận Lăng Xuyên liền cúi người, tay đặt lên đầu gối tôi, xoa nhẹ.

Tôi rùng mình, vội vàng co chân lại.

Lấp liếm:

“Tới lượt anh, trả lời câu tiếp theo đi!”

“Tình đầu của anh là khi nào!?”

Cận Lăng Xuyên đáp gọn gàng:

“Bây giờ.”

Tôi ngẩng đầu nhìn ánh mắt nóng bỏng của anh.

Ngẩn người.

Trong đầu toàn là:

Anh nói thật á!?

Là đang bán hủ?

Hay đang… lén khoe bạn gái thật?

Fan thì tan xác luôn rồi:

【Tuyên bố chủ quyền hả?! Không diễn nữa à?!】

【Vĩ đại. Không cần nói nhiều.】

【Tôi đã ngất trong hố CP này. Cho tôi ở luôn dưới đáy.】

Tôi đọc câu cuối:

“Anh có thói quen gì trước khi ngủ không?”

Tôi thành thật đáp:

“Tôi thích ôm cái vòi của thú nhồi bông con voi nhỏ khi ngủ.”

“Tên nó là A Bê Bê, nhưng chương trình không cho mang theo… chắc tối nay tôi mất ngủ mất.”

Cận Lăng Xuyên xoa đầu tôi, khẽ cười, giọng lười nhác mà đầy ẩn ý:

“Không sao.

Tối nay…

em còn có tôi.”

Bình luận: rơi vào địa ngục bán hủ cấp SSS++++++

【Tôi tuyên bố! Đây là đầu bếp giỏi nhất vũ trụ CP!】

【Cái gì mà có hình dáng giống vòi voi… mà cũng dài… khó đoán ghê!】

【Cận Lăng Xuyên: Chậc, miễn cưỡng cho vợ nắm tạm vậy.】

【Nói tiếp về vòi voi đi, tôi có người bạn rất tò mò =))】

trước
sau