Thành tích này… đủ để nhập Hàn Lâm viện rồi.
“Hắn đâu?” ta hỏi.
“Bị đồng khoa kéo đi uống rượu rồi…”
Ta cau mày: “Thân thể hắn vừa khỏi bệnh…”
Lời còn chưa dứt, Trịnh Lan đã lảo đảo xông vào.
“Hinh nhi! Ta đậu rồi!”
Mặt hắn ửng hồng, chẳng rõ vì rượu hay vì phấn khích.
Ta ra hiệu cho Xuân Đào lui xuống: “Chúc mừng.”
Trịnh Lan bỗng quỳ một gối: “Ta… ta có chuyện…”
“Đứng dậy mà nói.”
“Không,” hắn cố chấp quỳ dưới đất, “hãy để ta nói hết đã.”
Ta đành ngồi xuống: “Nói đi.”
“Ta biết hôn sự giữa chúng ta là do chính trị mà thành…”
Ta nhướng mày.
“Ta cũng biết… nàng không yêu ta…”
“Nhưng…” hắn ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực như sao, “ta yêu nàng.”
Tim ta khẽ run.
“Từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng… ta đã yêu rồi…”
“Ta biết ta không xứng với nàng…”
“Cho nên…” hắn lấy từ trong người ra một cuộn giấy, “đây là những gì ta đã cố gắng trong mấy năm qua…”
Ta mở ra xem — là một bản kế hoạch tỉ mỉ.
Từ việc đọc sách thi cử, đến việc kinh doanh sản nghiệp, thậm chí còn có kế hoạch giúp ta quản lý xưởng thêu…
Nét chữ chỉnh tề, trình bày rõ ràng.
“Ta muốn trở thành chỗ dựa cho nàng,” Trịnh Lan nghiêm túc nói, “chứ không phải gánh nặng.”
Ta không biết phải đáp thế nào.
Hôn nhân giữa chúng ta, vốn chỉ là trao đổi lợi ích.
Thế nhưng lúc này…
“Ngươi say rồi.” Cuối cùng, ta chỉ có thể nói vậy.
Trịnh Lan lắc đầu: “Chưa từng tỉnh táo như lúc này.”
Hắn đứng dậy, hành lễ chỉnh tề: “Ta đi giải rượu.”
Nhìn bóng lưng hắn khuất dần, ngực ta bỗng như bị chẹn lại.
Xuân Đào xuất hiện rất đúng lúc: “Công chúa, mặt người đỏ lắm rồi.”
Ta trừng nàng: “Nói bậy gì đó!”
Xuân Đào cười khúc khích, dâng lên một phong thư: “Trong cung truyền thư đến.”
Là nét chữ của mẫu phi, bảo ta lập tức nhập cung.
Trong cung mẫu phi, bầu không khí nặng nề.
“Hinh nhi,” người nắm tay ta, “sứ thần nước láng giềng ngày mai sẽ vào triều.”
Ta nhướng mày: “Liên can gì đến nhi thần?”
“Họ chỉ đích danh muốn gặp Liễu Y Y.”
Lòng ta chợt siết lại: “Vì sao?”
Mẫu phi thở dài: “Liễu Như Yên… không chỉ là công chúa tiền triều.”
Thì ra, thân mẫu của Liễu Y Y còn là con gái riêng của tiên vương nước láng giềng.
Vì vậy…
Hoàng thất bên ấy cho rằng, Liễu Y Y phải do họ nuôi dưỡng.
Ta bật cười lạnh: “Mơ đi.”
Mẫu phi vỗ tay ta: “Phụ hoàng con cũng nghĩ vậy. Nhưng…”
“Nhưng gì?”
“Sứ thần mang theo trọng binh, đang đóng quân tại biên cảnh.”
Này chẳng phải đang dùng vũ lực uy hiếp sao?
Về phủ, ta lập tức điều động phủ binh, tăng cường phòng thủ.
Trịnh Lan tỉnh rượu, biết chuyện liền đi tìm đồng khoa mới — tân võ trạng nguyên.
Đêm ấy, một đội ám vệ tinh nhuệ bí mật vào phủ công chúa.
“Phòng khi có biến.” Trịnh Lan nói vậy.
Nhìn hắn bôn ba sắp xếp khắp nơi, lòng ta bỗng thấy xúc động.
Tên phò mã từng được ta bảo vệ, giờ lại đang bảo vệ ta.
Sáng hôm sau, sứ thần nước láng giềng đến thật.
Người cầm đầu tên là Vũ Văn Thác, con trai đại tướng quân nước họ.
“Công chúa điện hạ,” hắn cúi chào, “tại hạ ngưỡng mộ đã lâu.”
Ta hờ hững gật đầu: “Sứ thần lặn lội đường xa đến đây, có chuyện gì?”
Vũ Văn Thác đi thẳng vào vấn đề: “Muốn rước công chúa nước ta hồi hương.”
“Công chúa?”
“Liễu Y Y cô nương,” hắn mỉm cười, “là huyết mạch của tiên vương nước ta.”
Ta cười lạnh: “Nàng là dân Đại Chu ta.”
Vũ Văn Thác vẫn ung dung: “Nước ta nguyện dùng ba thành biên giới để trao đổi.”
Ta sững người.
Ba thành đổi một cô gái thêu?
“Công chúa không cần hồi đáp ngay,” Vũ Văn Thác chắp tay, “ba ngày nữa, chúng ta quay lại.”
Tiễn sứ thần xong, ta lập tức vào cung diện thánh.
Phụ hoàng đã liệu được trước: “Chúng không chỉ đến vì Liễu Y Y.”
“Vậy là vì…”
“Binh phù.”
Thì ra nước láng giềng luôn nhòm ngó sơ đồ phòng tuyến biên cương mà tiền triều lưu lại.
Mà để mở được sơ đồ ấy, cần đến kỹ thuật thêu của Liễu Y Y.
“Trong hoa văn nàng ấy thêu,” phụ hoàng giải thích, “ẩn giấu điểm yếu nơi phòng tuyến biên cảnh.”
Ta chợt hiểu ra: “Nên bọn chúng…”
Bằng mọi giá cũng phải đưa được nàng đi.
Về phủ, ta lập tức gọi Liễu Y Y đến.
Nghe xong căn nguyên mọi chuyện, sắc mặt nàng trắng bệch.
“Công chúa… dân nữ…”
“Đừng sợ,” ta an ủi nàng, “bổn cung sẽ không để họ đưa ngươi đi.”
Liễu Y Y bất chợt quỳ xuống: “Dân nữ có một kế…”
Nàng đề xuất giả vờ đồng ý, rồi…
“Không được!” Ta lập tức bác bỏ.
Quá nguy hiểm.
“Công chúa,” Liễu Y Y ngẩng lên, mắt đẫm lệ, “dân nữ muốn vì mẫu thân mà làm chút gì…”
Thì ra, trước khi lìa đời, Liễu Như Yên từng căn dặn — nếu có cơ hội, hãy về cố quốc nhìn lại.
“Mẫu thân nói… nơi đó còn có điều bà tiếc nuối…”
Ta bắt đầu do dự.
Đêm hôm đó, ta cùng Trịnh Lan thương nghị chuyện này.
“Để ta đi cùng nàng ấy.” Hắn bỗng nói.
Ta trợn mắt: “Cái gì?”
“Ta hiểu ngôn ngữ nước láng giềng,” Trịnh Lan giải thích, “lại vừa đỗ tiến sĩ, thân phận thích hợp làm sứ thần.”
“Quá nguy hiểm!”
Trịnh Lan nắm lấy tay ta: “Tin ta.”
Đây là lần đầu tiên hắn chủ động như vậy.
Ta muốn rút tay về, nhưng hắn càng siết chặt hơn.
“Hinh nhi,” hắn nhìn ta đầy kiên định, “để ta vì nàng làm chút gì đi.”
Nhìn vào ánh mắt ấy, ta không tài nào thốt ra lời từ chối.
Ba ngày sau, Vũ Văn Thác đến đúng hẹn.
Ta đưa ra điều kiện: “Liễu Y Y có thể theo các ngươi về nước, nhưng phải có sứ thần Đại Chu hộ tống.”
“Vị này là tân khoa tiến sĩ Trịnh Lan,” ta giới thiệu, “hắn sẽ thay mặt Đại Chu bảo vệ Liễu cô nương.”
Vũ Văn Thác quan sát Trịnh Lan: “Phò mã gia đích thân xuất mã?”
Trịnh Lan điềm tĩnh đáp: “Chính là tại hạ.”
Vũ Văn Thác cười lớn: “Tốt! Ba ngày sau khởi hành!”
Tiễn bọn họ rời đi, Liễu Y Y bắt đầu âm thầm chuẩn bị.
Nàng thêu một bức thêu đặc biệt — bề mặt là sơn thủy, bên trong lại ẩn tàng bố phòng biên giới nước láng giềng.
“Đây là kỹ pháp cuối cùng mẫu thân dạy ta,” nàng giải thích, “chỉ hoàng thất mới hiểu được.”
Còn Trịnh Lan thì lao đầu vào học lễ nghi nước khác.
Ta nhìn hắn ngày đêm không ngủ không nghỉ, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Đêm trước ngày lên đường, Trịnh Lan đến cáo biệt.
“Chuẩn bị xong cả rồi?” ta hỏi.
Hắn gật đầu: “Yên tâm.”
Ta trao cho hắn một túi gấm: “Gặp nguy thì mở ra.”
Trịnh Lan đón lấy, bất chợt quỳ một gối xuống: “Thần, nhất định không phụ trọng trách.”
Ta đỡ hắn dậy: “Bình an trở về.”
Mắt hắn sáng rực: “Nàng… quan tâm đến ta sao?”
Ta quay mặt đi: “Đừng tự mình đa tình.”
Trịnh Lan bật cười: “Đợi ta về, có lời muốn nói với nàng.”
Ta không hỏi là lời gì.
Vì sợ nghe điều không muốn nghe, lại càng sợ nghe điều… ta muốn nghe.
Sau khi họ rời đi, mỗi ngày ta đều lên lầu thành trông về phía xa.
Xuân Đào bảo, ta gầy đi rồi.
Một tháng sau, biên cương truyền về tin mừng.
Nước láng giềng đồng ý trả lại mười thành trì từng chiếm, còn ký kết hoà ước trăm năm.
Còn Trịnh Lan và Liễu Y Y…
“Bẩm —!” Quân báo chạy vào đại điện, “Phò mã gia và Liễu cô nương đã trở về!”
Ly trà trong tay ta rơi “choang” xuống đất.
Mặc kệ lễ nghi, ta vội chạy thẳng tới cửa cung.
Từ xa đã thấy Trịnh Lan cưỡi ngựa, gió bụi mịt mù, nhưng thần thái vẫn rạng rỡ.
Liễu Y Y đi phía sau, trong lòng ôm một bọc vải.
“Hinh nhi!” Trịnh Lan nhảy xuống ngựa, vẫy tay với ta.
Ta đứng yên tại chỗ, không dám bước tới.
Hắn chạy đến, dừng lại trước mặt ta: “Ta về rồi.”
Ta nhìn từ đầu đến chân: “Không bị thương chứ?”
“Một chút thôi, không sao cả.”
Lúc này ta mới thấy cánh tay hắn băng bó.
“Sao lại ra nông nỗi này!”
“Đừng lo,” hắn dịu dàng nói, “đổi lấy mười thành trì, đáng lắm.”
Mũi ta cay xè, vội quay mặt đi.
Liễu Y Y tiến đến, quỳ xuống: “Công chúa, dân nữ không phụ kỳ vọng.”
Nàng mở bọc ra — là di vật của Liễu Như Yên do hoàng thất nước kia cất giữ.
“Tiếc nuối của mẫu thân…” Liễu Y Y rưng rưng, “ta mang về rồi.”
Thì ra năm xưa khi rời cố quốc, Liễu Như Yên đánh mất bản thêu quý nhất.
Giờ đây, vật đã về người xứng.
Về phủ, Trịnh Lan báo cáo tường tận hành trình.
Họ giả vờ đầu hàng, kỳ thực dùng hoa văn bí mật trong bức thêu để đổi lấy hòa bình.
Vũ Văn Thác ban đầu nghi ngờ, mãi đến khi Liễu Y Y thêu ra loại mật văn chỉ hoàng thất mới hiểu…
Nghe xong, ta chợt hiểu ra:
Phò mã này… thực sự đã trưởng thành.
Không còn là kẻ ăn chơi cần ta bảo vệ, mà là nam nhân… ta có thể dựa vào.
Đêm ấy, ta tự xuống bếp nấu một bàn thức ăn.
Trịnh Lan mừng rỡ như trẻ nhỏ: “Chuyện này là…”
“Thưởng cho ngươi.”
Mắt hắn sáng rực: “Ta… ta vui lắm.”
Sau bữa cơm, chúng ta cùng dạo bước trong hoa viên.
“Hinh nhi,” Trịnh Lan đột nhiên dừng lại, “ta có chuyện muốn nói.”
“Ừ?”
Hắn hít sâu một hơi: “Chúng ta… làm lại từ đầu được không?”
Ta sững sờ.
“Không phải với thân phận công chúa và phò mã,” hắn nhìn ta chân thành, “mà là Tư Mã Hinh và Trịnh Lan.”
Dưới ánh trăng, đôi mắt hắn sáng như dải ngân hà.
Ta nhớ đến từng chuyện suốt nửa năm qua — hắn chắn đao vì ta, học hành vì ta, vì ta đi sứ nơi hiểm địa…
“Được.” Ta nghe thấy chính mình đáp.
Trịnh Lan sững lại: “Thật… thật sao?”
Ta gật đầu: “Thật.”
Hắn vui mừng reo lên, ôm lấy ta xoay một vòng.
“Thả ta xuống!” ta đấm vai hắn.
Trịnh Lan thả ta xuống, nhưng lại không chịu buông tay: “Hinh nhi…”
“Ừ?”
“Ta yêu nàng.”
Ta lặng vài giây, rồi khẽ nói: “Ta cũng vậy.”
Ba chữ này nói ra, nhẹ nhõm đến không ngờ.
Khoé mắt Trịnh Lan đỏ hoe: “Ta… ta có thể hôn nàng không?”
Ta trợn mắt: “Được đằng chân lân đằng đầu!”
Thấy hắn cụp mắt thất vọng, ta chủ động kiễng chân…
Ánh trăng trải đầy mặt đất.
Phía xa, đèn đuốc xưởng thêu của Liễu Y Y vẫn sáng rực.
Những đơn hàng mới, cuộc đời mới — và một khởi đầu mới.
【Toàn văn hoàn】
