Bà nội lúc sinh thời thích nhất là đánh mạt chược

Bà nội lúc sinh thời thích nhất là đánh mạt chược - Chương 4

trước
sau

**CHƯƠNG 8**
Phòng khách im ắng đến mức có thể nghe được cả tiếng hạt bụi rơi.
Quân Nhất Sách nằm chỏng chơ trên bàn trà, mặt ngọc xanh biếc phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo dưới ngọn đèn.
“Đúng là anh lấy.” Giọng tôi điềm tĩnh, điềm tĩnh đến mức chính tôi cũng phải bất ngờ.
Trần Kiến Dân dựa lưng vào sô-pha, vắt chéo chân, vẻ mặt lộ ra một sự thư thái kỳ lạ. Giống như một bí mật giấu giếm bấy lâu nay cuối cùng cũng bị lật tẩy, nên chẳng cần phải hao tâm tổn trí che đậy nữa.
“Đúng, là anh lấy.” Anh ta thừa nhận, “Nhưng không phải là anh ăn cắp.”
“Không phải ăn cắp?” Giọng em Út the thé, “Đó là đồ của bà nội, anh lén lút cuỗm đi ngay trong đám tang, không gọi là ăn cắp thì gọi là gì?”
“Chị Cả bọn em biết chuyện này.”
Tôi và em Út cùng lúc sững sờ.
“Anh nói gì cơ?” Tôi hỏi.
“Chị Cả của bọn em biết anh lấy.” Trần Kiến Dân nhắc lại, “Cô ấy không những biết, mà chính cô ấy bảo anh lấy.”
“Anh nói láo!” Em Út chồm lên khỏi sô-pha, “Chị Cả không đời nào làm mấy chuyện như vậy!”
Trần Kiến Dân cười khẩy, lôi điện thoại ra lướt lướt rồi chìa ra cho chúng tôi xem.
Là lịch sử trò chuyện trên WeChat.
Người gửi là tài khoản của chị Cả, avatar là hình chụp chung của hai vợ chồng, ngày gửi là ngày thứ hai của tang lễ.
Nội dung tin nhắn ghi: “Kiến Dân, anh cứ cầm lấy quân Nhất Sách trong bộ mạt chược của bà nội đi, đừng để con Hai con Út biết. Đợi chuyện êm xuôi rồi vợ chồng mình bàn cách xử lý sau.”
Đầu tôi lùng bùng.
“Không thể nào…” Tôi lẩm bẩm, “Sao chị Cả lại làm thế?”
“Chị Cả em là loại người nào em còn không rõ sao?” Trần Kiến Dân cất điện thoại, “Từ nhỏ cô ấy đã tự cho mình là chị lớn, đồ của bà nội đương nhiên phải thuộc về cô ấy. Bộ mạt chược ngọc đó đáng giá mấy vạn tệ, cô ấy sợ hai chị em bọn em tranh giành, nên bảo anh cuỗm đi quân bài đắt giá nhất trước. Đợi đến lúc chia gia tài, bộ mạt chược mất quân Nhất Sách thì coi như mất giá, bọn em cũng chẳng buồn tranh giành với cô ấy nữa.”
“Vậy nên chị Cả muốn nuốt trọn cả bộ mạt chược?” Giọng em Út run lên bần bật, “Chị ấy bảo anh rể trộm quân bài đắt giá nhất, để bộ mạt chược rớt giá, sau đó mua lại từ tay bọn em với giá bèo bọt?”
“Thông minh đấy.” Trần Kiến Dân giơ ngón tay cái lên.
Tôi nhắm nghiền mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Chị Cả. Chị Cả ruột thịt của tôi.
Ngay ngày đầu tiên bà nội mất, chị ấy đã lên kế hoạch tính kế với chúng tôi rồi.
“Vậy tại sao bây giờ anh lại chịu lôi quân Nhất Sách ra?” Tôi chất vấn.
Sắc mặt Trần Kiến Dân đột nhiên thay đổi.
Anh ta từ từ bỏ chân xuống, chồm người về phía trước, hạ thấp giọng: “Bởi vì chị Cả bọn em mất tích rồi.”
“Chuyện đó thì liên quan gì đến việc anh mang nó ra?”
“Đêm cô ấy mất tích, anh đã nằm mơ một giấc mơ.” Trần Kiến Dân kể, yết hầu giật giật, “Anh mơ thấy bà nội bọn em đến tìm anh. Bà đứng bên giường, tay cầm quân Nhất Sách đó, nói một câu khiến cả đời này anh không bao giờ quên.”
“Câu gì?”
“‘Cầm đồ của tao, thì phải làm việc cho tao.’”
Nhiệt độ trong phòng khách dường như đột ngột giảm xuống vài độ.
Em Út bất giác nhích lại gần tôi.
“Bà nội bảo anh làm việc gì?” Tôi hỏi.
Trần Kiến Dân ngẩng đầu lên, ánh mắt ngập tràn một nỗi sợ hãi mà tôi chưa từng thấy.
“Bà bắt anh phải đặt quân Nhất Sách về chỗ cũ. Đặt vào trong quan tài của bà.”
***
**CHƯƠNG 9**
“Thế thì anh mang trả lại là xong chứ gì?” Tôi nói.
“Anh thử rồi.” Giọng Trần Kiến Dân khô khốc, “Hôm kia anh lên núi, định lén nhét quân Nhất Sách vào mộ. Nhưng vừa đến chân núi, anh đã nghe thấy tiếng cười của bà nội bay từ trên đỉnh núi xuống, vang vọng khắp cả ngọn núi.”
“Rồi sao?”
“Rồi anh tỉnh dậy.” Anh ta vuốt mặt, “Anh thấy mình vẫn đang nằm trên giường, chưa hề bước ra khỏi cửa. Nhưng trong tay anh đang siết chặt quân Nhất Sách, siết đến mức hằn cả vệt máu trong lòng bàn tay.”
“Ý anh là, anh rể không thể lên núi được?”
“Không lên được.” Giọng anh ta rầu rĩ, “Anh thử ba lần, lần nào vừa tới chân núi là giật mình tỉnh dậy. Bà nội bọn em không cho anh lên núi, bà nói…”
“Nói cái gì?”
“Bà nói, ai lấy, người đó tự đi trả. Nhưng trước khi trả, bắt buộc phải cho tất cả mọi người biết sự thật.”
Tôi hiểu rồi.
Bà nội không đi tìm quân Nhất Sách. Từ đầu bà đã biết tỏng đứa nào lấy rồi. Bà chỉ đang chờ một kết quả – chờ Trần Kiến Dân tự thừa nhận, chờ ba chị em chúng tôi biết được bộ mặt thật của sự việc.
“Vậy cái chết của chị Cả…” Giọng em Út run lẩy bẩy.
“Chị Cả em chưa chết.” Trần Kiến Dân đột nhiên ngắt lời.
“Cái gì?”
“Chị Cả em chưa chết.” Anh ta lặp lại, rồi lấy điện thoại ra mở một bức ảnh, “Đây là tin nhắn cô ấy gửi cho anh đêm qua.”
Trong ảnh là một tin nhắn SMS, gửi lúc 1 giờ 43 phút sáng:
“Kiến Dân, em đang ở nhà cũ. Bà nội bảo em đợi anh ở đây. Anh mang quân Nhất Sách qua đây, bà bảo sẽ không giết em nữa.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, tim đập thình thịch.
Chị Cả đang ở nhà cũ.
Bà nội nói sẽ không giết chị ấy nữa.
“Anh tin sao?” Tôi hỏi Trần Kiến Dân.
“Anh không biết.” Anh ta đáp, “Nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Nếu tối nay anh không đi, bà nội bọn em nói bà sẽ tới tìm anh.”
“Anh không thể đi một mình được.” Tôi quyết đoán, “Em sẽ đi cùng anh.”
“Em cũng đi!” Em Út đứng phắt dậy.
Trần Kiến Dân nhìn hai chúng tôi, môi mấp máy, cuối cùng đành gật đầu.
Ba người chúng tôi lái xe xuất phát.
Căn nhà cũ nằm ở vùng ngoại ô, cách ngọn núi sau làng không xa, là một căn nhà cổ gạch xanh ngói xám. Hồi còn sống bà nội ở đó một mình, nuôi hai con gà, trồng một vườn rau nhỏ.
Từ ngày bà mất, căn nhà bị bỏ không. Ba chị em không ai muốn dọn về đó ở, chê nhà nát, chê cũ kỹ, chê xa trung tâm thành phố.
Lúc xe đậu trước cửa nhà cũ, trời đã tối mịt.
Không trăng, không sao, chỉ có một vệt sáng vàng vọt hắt ra từ cửa sổ căn nhà.
“Sao đèn lại sáng thế kia?” Giọng em Út cất lên khe khẽ, như sợ kinh động thứ gì đó.
“Chị Cả em đang ở trong đó.” Trần Kiến Dân đáp.
Chúng tôi xuống xe, rón rén bước về phía căn nhà cũ. Cửa không khóa, đẩy nhẹ là mở.
Trong gian nhà chính leo lét một ngọn đèn sợi đốt kiểu cũ, thứ ánh sáng vàng khè đó chiếu lên mặt người trông xanh lè ớn lạnh.
Chị Cả đang ngồi trên chiếc ghế giữa nhà, mặc chiếc áo bông màu xanh lam thẫm, tóc chải gọn gàng nếp tẻ, trên mặt còn trát phấn trắng toát.
Nhìn chị ấy y chang bà nội.
Không đúng – nhìn chị ấy giống hệt bà nội LÚC ĐÃ CHẾT.
“Chị Cả?” Tôi dè dặt lên tiếng.
Chị Cả chầm chậm quay đầu lại, nhìn tôi một cái.
Đôi mắt vẩn đục, đờ đẫn vô hồn, hệt như hai con mắt cá luộc quá lửa.
“Tới rồi à?” Chị ấy cất lời, giọng khàn khàn, chậm chạp kéo lê từng chữ, hoàn toàn không phải giọng bình thường của chị Cả.
Đó là giọng của bà nội.
***
**CHƯƠNG 10**
Chân tôi bủn rủn, suýt quỵ xuống.
“Chị Cả” từ từ đứng lên khỏi ghế, động tác chậm chạp như các khớp xương rỉ sét. Chị bước tới trước mặt chúng tôi, đảo mắt đánh giá một lượt, cuối cùng dừng ánh nhìn trên tay Trần Kiến Dân.
“Mang đồ tới chưa?”
Tay Trần Kiến Dân run bần bật. Anh ta móc quân Nhất Sách từ trong túi ra, hai tay cung kính dâng lên.
“Chị… chị Cả” cầm lấy quân Nhất Sách, lật qua lật lại ngắm nghía, khóe miệng từ từ nhếch lên, tạo ra một nụ cười không ra nụ cười.
“Tìm thấy rồi.” Chị nói, “Cuối cùng cũng tìm thấy rồi.”
Rồi chị ngẩng đầu lên, lần lượt nhìn cả ba chúng tôi – Trần Kiến Dân, tôi, và em Út – cuối cùng dừng lại ở tôi.
“Bé Hai, con qua đây.”
Tôi không dám nhúc nhích.
“Qua đây.” Chị gằn giọng, sự khàn đục trong giọng nói càng lúc càng rõ rệt, “Bà nội có lời muốn nói với mày.”
Nước mắt tôi bỗng dưng trào ra.
“Bà nội?” Tôi khẽ gọi một tiếng.
“Chị Cả” gật đầu, nét mặt đột nhiên dịu lại. Không còn nụ cười cứng đờ gượng gạo không giống người ban nãy nữa, mà thay vào đó là một biểu cảm rất phức tạp – có xót xa, có áy náy, có cả lưu luyến không nỡ.
“Bé Hai à,” bà nói, “Người bà có lỗi nhất chính là con.”
Tôi sững người.
“Chị Cả con, bị bà chiều sinh hư, trong mắt nó chỉ có tiền. Em Út con, bị bà chửi rủa nhiều quá, trong lòng nó chỉ có sự hận thù. Chỉ có con…” Giọng bà nghẹn lại, “Chỉ có con, từ nhỏ đã nhát gan, lại ít nói, có chuyện gì cũng nín nhịn chịu đựng một mình. Bà biết, conlà đứa chịu nhiều ấm ức nhất.”
“Bà nội…” Tôi khóc nức nở không thành tiếng.
“Bà không còn nhiều thời gian nữa,” bà liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, “Trời sáng là bà phải đi rồi. Trước khi đi, bà phải nói cho xong những chuyện cần nói.”
Bà quay sang nhìn Trần Kiến Dân.
Trần Kiến Dân “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất: “Bà nội, cháu xin lỗi, cháu không nên lấy quân Nhất Sách của bà…”
“Mày biết thế là tốt.” Bà nội mượn miệng chị Cả nói, “Lấy đồ của tao không quan trọng, quan trọng là mày hại ba đứa cháu của tao nghi ngờ lẫn nhau, suýt chút nữa thì tàn sát lẫn nhau. Cái tội này, mày lấy gì đền?”
“Cháu… cháu sẽ đi tự thú.”
“Tự thú?” Bà nội bật cười, “Mày lấy trộm đồ của tao, lúc đó tao còn chưa chết, báo cảnh sát cái nỗi gì?”
Bà thò tay vào túi áo chị Cả móc ra một vật, ném vèo xuống trước mặt Trần Kiến Dân.
Là một cuốn sổ tiết kiệm.
“Đây là số tiền tao dành dụm cả đời, tám vạn tệ. Vốn dĩ định chia đều cho ba đứa cháu. Mày lấy quân Nhất Sách, hại tụi nó suýt chút nữa từ chị em thành kẻ thù. Số tiền này, coi như mày bồi thường cho tụi nó. Mày mà dám ăn bớt một xu, tao có làm ma cũng không tha cho mày.”
“Cháu không dám… cháu không dám…” Trần Kiến Dân dập đầu lạy lấy lạy để.
Bà nội lại quay sang nhìn em Út.
“Út, mày lại đây.”
Em Út khóc sướt mướt bước tới.
“Hồi trước bà hay chửi mày nhất, không phải vì bà ghét mày, mà là sợ mày đi sai đường lạc lối.” Giọng bà nội ôn tồn hơn hẳn, “Tính mày giống hệt bố mày, hoang dại, không ai quản nổi. Nếu bà không chửi, mày bây giờ chả biết đang trôi dạt phương nào rồi.”
Em Út ôm chầm lấy “chị Cả”, khóc nấc lên từng hồi.
“Thôi nín đi,” bà nội vỗ vỗ lưng nó, “Bé Hai, bé Út, bà nội phải đi rồi. Chị Cả các con không sao đâu, nó chỉ bị bà mượn xác tạm thôi, trời sáng là tỉnh lại.”
“Bà nội!” Tôi gọi vói theo, “Bộ mạt chược đó… bà thật sự coi trọng nó đến thế sao?”
Bà nội im lặng một thoáng.
“Bộ mạt chược đó là món quà đầu tiên ông nội tặng bà. Quân Nhất Sách là quân đáng giá nhất, nhưng không phải vì nó đáng giá, mà vì ông nội con đã khắc một chữ lên đó.”
“Chữ gì ạ?”
“Chữ ‘Lan’. Ông nội bay hay gọi bà là A Lan, ông ấy đã lén khắc chữ ‘Lan’ sau lưng quân Nhất Sách đó.”
Tôi nhặt quân Nhất Sách trên bàn trà lên, lật ra mặt sau.
Đằng sau quả nhiên có khắc một chữ nhỏ xíu, nét bút nguệch ngoạc, giống như nét chữ của một người không biết chữ đang cố gắng sao chép lại.
“Lan”.
Nước mắt tôi lại lã chã tuôn rơi.
“Bà nội, bọn con trả lại cho bà nhé.”
“Không cần đâu.” Bà nội cười, lần này là nụ cười thật sự, khóe miệng nhếch lên, khóe mắt cong cong, đẹp y như lúc bà còn sống, “các con cứ giữ lấy đi. Bộ mạt chược đó, coi như vật kỷ niệm bà để lại cho các con.”
Trời bên ngoài bắt đầu tờ mờ sáng.
Hình bóng bà nội từ từ phai nhạt khỏi người chị Cả, giống như một đám sương mù bị gió thổi tan.
“Hai à,” trước khi tan biến, bà để lại một câu cuối cùng, “Mạnh mẽ lên một chút, đừng đụng tí là sợ như thế.”
Rồi bà biến mất.
Người chị Cả mềm nhũn, ngã gục vào lòng tôi.
“Chị Cả? Chị Cả ơi?”
Chị Cả từ từ mở mắt, ánh mắt ngơ ngác nhìn tôi: “Em Hai? Sao chị lại ở đây?”
Tôi và em Út nhìn nhau, bật cười.
Cười xong, hai chị em lại ôm nhau khóc.
Trời sáng hẳn, Trần Kiến Dân đi rút tám vạn tệ kia ra, chia đều làm ba phần ngay trước mặt chúng tôi.
Chị Cả sau khi biết được toàn bộ sự thật, đã im lặng rất lâu, cuối cùng nói một câu: “Chị có lỗi với bà nội, cũng có lỗi với hai đứa.”
Tôi không nói “Không sao đâu”.
Bởi vì có những tổn thương, không phải cứ buông một câu xin lỗi là có thể xóa nhòa.
Nhưng tôi cũng không truy cứu thêm nữa.
Vì tôi biết, bà nội trên trời đang dõi theo.
Bà hy vọng chị em chúng tôi sống tốt bên nhau.
Sau này, tôi đem quân Nhất Sách đó đóng khung lại, treo trang trọng trên tường phòng khách.
Có người bạn đến nhà chơi, thắc mắc hỏi: “Tự dưng treo một con bài mạt chược lên tường làm gì? Có kiêng kỵ hay phong thủy gì à?”
Tôi đáp: “Đây là kỷ vật bà nội tớ để lại.”
“Đáng giá lắm hả?”
“Không đáng giá đâu.” Tôi cười, “Nhưng nặng lắm.”
Đúng là rất nặng.
Nặng đến mức có những đêm chợt tỉnh giấc, tôi luôn có cảm giác nó đang nhìn mình.
Không phải kiểu nhìn âm u đáng sợ rợn người.
Mà là ánh nhìn của bà nội.
Mang theo sự xót xa, mang theo nỗi lưu luyến, mang theo cả câu nói chưa kịp thốt ra trọn vẹn…
“Bé Hai à, mạnh mẽ lên một chút, đừng đụng tí là sợ như thế.”

trước
sau