Lời Thề Trước Khi Ông Nội Qua Đời

Lời Thề Trước Khi Ông Nội Qua Đời - Chương 1

trước
sau

1.

Khi Chu Trần Vũ đến nhà tôi, kim đồng hồ đã chỉ tám giờ tối.

Thời hạn mà ông nội anh ta để lại, chỉ còn lại bốn tiếng đếm ngược.

Vừa thấy anh ta bước qua cửa, ba mẹ tôi gần như đồng loạt thở phào.

Suốt bốn ngày tang lễ của ông nội Chu Trần Vũ, mẹ tôi vì lo lắng mà miệng lở loét, ba tôi thì sút cân đến mức ai nhìn cũng xót.

Bởi ông nội Chu Trần Vũ — chính là thầy b//ói mù nổi tiếng nhất vùng tôi.

Trước khi qua đời, ông để lại một lời tiên tri:

Nếu trong vòng bốn ngày, Chu Trần Vũ không mang chiếc vòng vàng ấy đến cho tôi, tôi chắc chắn sẽ gặp nạn lớn.

Bốn ngày qua, Chu Trần Vũ vẫn luôn ở bên linh cữu để chịu tang.

Dù ba mẹ tôi sốt ruột đến mức muốn nổ tung, họ vẫn phải cắn răng chịu đựng.

May mắn là tối nay, ngay khi tang lễ vừa khép lại, Chu Trần Vũ đã đến đón tôi.

2.

Chín giờ tối.

Chu Trần Vũ dắt tôi bước vào một tiệm vàng.

Một nhân viên nữ mặc đồng phục đen, gương mặt dịu dàng khả ái lập tức tiến ra tiếp đón.

Ánh mắt Chu Trần Vũ dừng lại trên người cô ta, giọng cũng trở nên mềm hẳn:

“Lộc Lộc…”

Cô nhân viên cười tươi, giọng ngọt đến chảy mật:

“Đồ ngốc! Phải gọi là chị dâu!”

Chị dâu?

Tôi khựng lại nửa giây.

Tôi nhớ có lần Chu Trần Vũ từng kể, anh có một người anh trai ruột, nhưng đã mất cách đây vài năm.

Người chị dâu ấy sau đó ôm con về nhà mẹ đẻ sống.

Tôi cũng từng nghe mẹ Chu Trần Vũ nhắc đến người phụ nữ đó vài lần — lần nào cũng là trong cơn tức giận đến mắt đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi mắng:

“Tất cả là do con tiện nhân Hứa Lộc Lộc! Nếu không phải nó đòi ăn kem dâu giữa lúc mưa bão, thì anh trai Trần Vũ đâu có bị t//ai n//ạn xe?

Tôi mất một đứa con ngoan ngoãn, tất cả là vì nó!”

Tôi từng hỏi Chu Trần Vũ về chuyện này.

Anh im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ nói:

“Chuyện đã xảy ra rồi. Chị ấy cũng không mong như thế. Chị ấy là người chịu tổn thương.”

Anh còn bổ sung:

“Chị ấy thật ra rất tốt, có hơi khờ khạo. Em gặp rồi sẽ quý chị ấy thôi.”

3.

Hứa Lộc Lộc vừa chào Chu Trần Vũ xong, ánh mắt lập tức chuyển sang tôi.

Khóe mắt cô ta ửng đỏ, giọng run rẩy như sắp bật khóc:

“Trưởng phòng Lâm… sao lại là cô?”

Ánh nhìn lướt giữa tôi và Chu Trần Vũ, giọng nói mang theo chút ghen tuông chẳng hề che giấu:

“Hóa ra cô chính là bạn gái của Trần Vũ — người phải dựa vào vòng vàng mới giữ được mạng sống đấy à?”

Cô ta khoanh tay, trong ánh mắt ánh lên vẻ đắc ý khó chịu:

“Thật ngại quá, chiếc vòng đó tôi không bán nữa đâu. Hai người sang tiệm khác mà tìm.”

Tôi lập tức quay phắt sang Chu Trần Vũ, giọng lạnh tanh:

“Chu Trần Vũ, tôi đã căn dặn bao nhiêu lần là không được kể chuyện này cho ai, anh còn nhớ không? Tại sao lại nói với cô ta?”

Mặt Chu Trần Vũ cứng lại, vội vã biện minh:

“Ninh Ninh, em nghe anh nói… Lộc Lộc không phải người ngoài, chị ấy là chị dâu anh. Hơn nữa chị ấy đang làm ở tiệm vàng này, anh chỉ muốn nhờ chút để dễ giao dịch hơn… Anh không ngờ chị ấy lại—”

Anh ta quay sang Hứa Lộc Lộc, giọng nhỏ lại, gần như là nài nỉ:

“Lộc Lộc, không phải chị nói đang cần doanh số sao? Anh vừa lái xe với Du Ninh đến đây, chạy gần một tiếng đồng hồ.

Giờ các tiệm vàng quanh đây đều đóng cửa rồi, chuyện này liên quan đến tính mạng của Du Ninh, anh cầu xin chị đấy!”

Hứa Lộc Lộc thấy anh ta đứng ra bênh vực tôi, ánh mắt lập tức tối sầm, giọng cũng trở nên sắc lạnh:

“Tôi đã nói là không bán! Cô ta nhìn tôi kiểu gì, thái độ kiểu đó — tôi lại càng không muốn bán!”

Không khí trong tiệm vàng bỗng chốc căng như dây đàn — một bên là chị dâu có nụ cười “ngọt như mía lùi” nhưng trong lòng chứa dao, một bên là bạn gái sắp bị đẩy đến đường cùng.

Còn người đứng giữa? Vẫn là gã đàn ông chỉ biết năn nỉ thay vì đứng ra bảo vệ ai.

4.

Chu Trần Vũ nhíu mày, giọng đầy bất lực:

“Lộc Lộc, sao em lại làm vậy?”

Hứa Lộc Lộc mím môi, giọng nghẹn ngào như mang theo nước mắt:

“Trần Vũ… chính là cô ta! Chính cái trưởng phòng từng chèn ép em suốt kỳ thực tập!”

Nhìn bộ dạng đáng thương giả ngây kia, ký ức như thước phim quay ngược hiện về trong đầu tôi.

Tôi nhếch môi, nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng bình tĩnh:

“Hứa Lộc Lộc, nếu tôi không nhớ nhầm thì…”

“Ba tháng thực tập, cô đi muộn hoặc về sớm tổng cộng bốn mươi lần.”

“Trung thu, tôi bảo cô gửi bánh cho khách hàng VIP, nhắc đi nhắc lại là phải chọn hình thức trả trước — cuối cùng cô vẫn cố chấp gửi kiểu nhận hàng trả tiền.”

“Đỉnh điểm là lần cô được giao in hợp đồng đem ký. Cô vừa ăn snack vừa làm, để nước sốt rơi đúng ngay chỗ bên A ký tên — khiến công ty thiệt hại cả trăm triệu.”

“Tôi vẫn cố gắng giữ cô lại vì nghe nói cô là mẹ đơn thân.”

“Vậy mà cô quay sang nói với phòng nhân sự —”

‘Cả công ty chẳng ai thương tôi, tôi đành phải nghỉ việc!’

Tôi bật cười khẽ, ánh mắt lạnh tanh:

“Thì ra… đó là thứ cô gọi là bị tôi chèn ép à?”

5.

Bị tôi lật từng chuyện một ra ánh sáng, sắc mặt Hứa Lộc Lộc lúc đỏ bừng, lúc tái mét, nhưng giọng nói vẫn cố chấp đến kỳ quặc:

“Đúng! Là cô chèn ép tôi! Lâm Du Ninh, bây giờ cô phải xin lỗi tôi! Nếu không, chiếc vòng này tôi tuyệt đối không bán!”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, xoay người nói với Chu Trần Vũ:

“Trần Vũ, mình đi tiệm khác.”

Nhưng anh ta vẫn đứng yên như tượng.

“Du Ninh, chỉ một câu xin lỗi thôi mà? Lộc Lộc… mấy năm nay cô ấy cũng chịu nhiều thiệt thòi. Em nhường một bước thì có sao đâu?”

Anh vừa nói vừa nắm lấy cổ tay tôi, giọng hạ xuống đầy năn nỉ:

“Các tiệm vàng quanh đây giờ đóng hết rồi. Nếu phải chạy sang chỗ khác, anh sợ… sẽ không kịp.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, và ngay lúc đó, trong đầu bỗng hiện lại hình ảnh ông nội anh, khi hấp hối đã kéo tôi đến gần, thì thầm tiết lộ một bí mật.

Và cả lời hứa tôi từng nghiêm túc gật đầu với ông ấy.

Dù sao… cũng là chuyện liên quan đến một mạng người.

Tôi khẽ thở dài, quay sang Hứa Lộc Lộc, giọng trầm và điềm đạm:

“Xin lỗi.”

6.

Hứa Lộc Lộc khẽ hừ một tiếng, cằm hơi hếch lên, thái độ đầy kiêu căng:

“Thế mới phải chứ. Làm sai thì phải xin lỗi!”

Tôi liếc cô ta một cái, ánh mắt lạnh như băng, cố kiềm lửa giận đang sôi lên trong ngực.

“Làm ơn lấy cho tôi xem vài mẫu vòng tay trên 100 gram.”

Hứa Lộc Lộc vẫn đứng im không nhúc nhích, ánh mắt ngấn nước như thể sắp khóc đến nơi — nhưng dính chặt vào mặt Chu Trần Vũ không rời.

“Trần Vũ… thật sự anh định mua cho cô ta cái vòng 100 gram sao?”

“Vì sao chứ? Cô ta dựa vào cái gì?”

Chu Trần Vũ im lặng.

Hứa Lộc Lộc lập tức quay ngoắt sang tôi, giọng không còn chút bình tĩnh nào:

“Anh ấy đã vì cô mà chịu chi tiền mua vòng để giữ mạng rồi, vậy mà cô còn dám đòi tận 100 gram?!”

Ánh mắt cô ta sắc như dao, như thể tôi là kẻ lợi dụng tình cảm để moi tiền — chứ không phải là người đang làm theo tâm nguyện của người sắp khuất.

Còn Chu Trần Vũ — người lẽ ra phải đứng về phía tôi — lại vẫn chọn cách im lặng.

Tôi nghĩ thầm…

Có những người, không cần chờ đến lúc hoạn nạn mới lộ bản chất.

Chỉ một chiếc vòng, đã đủ lột trần tất cả.

Hứa Lộc Lộc cười mỉa, giọng chua chát:

“Cái vòng nặng thế kia, chẳng lẽ hai người sắp cưới rồi sao?”

Tôi lắc đầu, bình thản đáp:

“Tôi vẫn đang cân nhắc.”

Một câu ấy thôi, đã như dao cứa vào lòng Hứa Lộc Lộc.

Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt gần như muốn thiêu cháy mọi thứ.

“Cô còn chưa chắc sẽ gả cho anh ấy, mà dám nhận món quà lớn đến vậy?”

“Một trăm gram đấy! Cô đúng là biết ‘tính toán’ thật!”

Cô ta bĩu môi, ra vẻ cao thượng:

“Còn tôi, từ trước đến nay chưa từng đòi hỏi đàn ông phải mua gì cho mình.”

Tôi nhìn cô ta, mỉm cười nhàn nhạt.

7.

Tôi xoay người nhìn thẳng vào cô ta, giọng dứt khoát, lạnh như băng:

“Hứa Lộc Lộc, chuyện giữa tôi và Chu Trần Vũ, không đến lượt một người ngoài như cô lên tiếng.”

“Tôi đã nể cô là chị dâu cũ của Trần Vũ, nên mới nhịn đến giờ.”

“Giờ thì chọn đi: hoặc đưa ra vòng tay 100 gram, hoặc tôi sẽ trực tiếp nói chuyện với quản lý của cô — để bàn về thái độ phục vụ của một nhân viên quầy hàng.”

Cuối cùng, Hứa Lộc Lộc cũng cúi đầu, miễn cưỡng lôi từ trong tủ ra vài chiếc vòng.

Nhưng tất cả đều là loại nhỏ, mảnh, mỏng đến mức có chiếc chưa nổi 30 gram.

Cô ta cố tình chọn một chiếc, đeo lên cổ tay trắng trẻo hơi tròn của mình, rồi đưa tay ra trước mặt Chu Trần Vũ, giọng ngọt như mía lùi:

“Trần Vũ, anh nhìn xem, kiểu vòng thế này vừa đẹp vừa tinh tế, tôn dáng tay, đeo hàng ngày cũng tiện.”

“Còn cái loại 100 gram ấy à? To đùng, thô lỗ, nhìn chẳng khác gì mấy bà nhà giàu khoe của — không hợp với anh chút nào.”

Chu Trần Vũ nhìn chiếc vòng nhỏ nhắn đó, bật cười bất lực, giọng mang theo chút dỗ dành:

“Lộc Lộc, đừng gây chuyện nữa mà~”

Cô ta còn định tiếp tục mè nheo thì tôi liếc điện thoại, nhắc nhẹ:

“Chín giờ ba mươi rồi đấy.”

trước
sau