Phòng phát trực tiếp tìm kiếm người mất tích

Phòng phát trực tiếp tìm kiếm người mất tích - Chương 4

trước
sau

11

Ngày hôm sau.

Gần tối tôi mở livestream như thường lệ.

Lần này người kết nối là một người quen, Lon Coca.

Anh nói đến để cảm ơn tôi.

Dựa theo phương vị tôi tính ra, anh đã tìm thấy thi th/ể mẹ mình trong sân nhà cũ.

Vừa lo tang lễ xong, trông anh tiều tụy hẳn.

“Hóa ra bao năm nay bà ấy vẫn bị chôn ở một góc nhỏ đó.

Hồi bé tôi còn thường chạy qua chỗ ấy mà chẳng hề hay biết.”

“Tôi thậm chí còn oán trách vì sao bà bỏ tôi mà đi…

Tôi thật đáng ch/ết!”

“Chắc bà hận tôi lắm!”

Vừa dứt lời, sau lưng anh xuất hiện một người phụ nữ thân hình mờ dần, mặc chiếc áo bông đỏ năm xưa, giống hệt trong ảnh.

Phía sau bà là con đường luân hồi.

Tôi trầm mặc một lúc rồi nhẹ giọng nói.

“Bà ấy không trách anh.”

Lon Coca ngẩng đầu nhìn tôi ngơ ngác.

Tôi mỉm cười dịu dàng.

“Tiểu Thụy, mẹ yêu con.

Được nhìn con lớn thế này, mẹ vui lắm.”

Một luồng hồn phách rời khỏi thân thể tôi.

Người phụ nữ sau lưng anh dần tan biến.

“Chủ phòng vừa bị nhập sao?”

“Câu đó nghe như mẹ của Lon Coca muốn nói vậy.”

“Tôi sắp khóc mất.”

Tôi ngả người xuống ghế, xoa trán.

Lần sau không thể tùy tiện giúp kiểu này nữa, bị nhập một lần hao tổn tinh thần quá.

Lon Coca dụi mắt đỏ hoe, không nói thêm gì.

Tôi nhận lời cảm ơn rồi ngắt kết nối.

Từ anh tôi cũng biết được chân tướng cái ch/ết của mẹ anh.

Bạo hành trong gia đình.

Mẹ anh bị cha anh lỡ tay đánh ch/ết.

Ông bà nội vì che giấu tội lỗi của con trai nên chôn bà trong sân.

Cha anh trong đêm bỏ đi nơi khác làm thuê, ông bà nội nói dối rằng mẹ anh sang thành phố khác sống, rồi mất liên lạc.

Đáng tiếc cha anh đã qua đời vì bệnh từ nhiều năm trước, không thể trả giá cho tội lỗi mình gây ra.

Nếu không, Lon Coca cũng chẳng biết phải đối diện với “kẻ thù gi/ết mẹ” ấy thế nào.

12

Sau khi Lon Coca rời đi, tôi lại nhận thêm vài yêu cầu kết nối.

Một người phụ nữ gầy gò, mắt đỏ hoe, trông vô cùng lo lắng.

Cô cầm ảnh một đứa trẻ, nhờ tôi xem con mình còn sống không, hiện ở phương nào.

Tôi gật đầu, nhắm mắt tìm kiếm.

Nhưng cảnh tượng hiện ra trong đầu khiến tôi sững sờ.

“Không có khí tức người sống.

Đông, tây, nam, bắc…

Bốn phía đều có nước.

Dưới đáy hồ sâu…”

Vì sao giống hệt vị trí của con gái Dừa trước đó!

Vậy nên chuyện kia quả nhiên có vấn đề.

Vừa dứt lời, bình luận lập tức sôi lên.

“Câu này nghe quen quá.”

“Có phải lần trước con gái Dừa cũng ở những chỗ này không?”

“Trời ơi, chuyện gì vậy, án liên hoàn sao?”

“Tôi phải báo cảnh sát!”

Ngoài những bình luận đó, những người vừa gửi yêu cầu chưa được chấp nhận trực tiếp đăng ảnh lên màn hình.

“Đây là con gái tôi, xin cô xem giúp.”

“Con tôi mất tích tám ngày rồi.”

“Con tôi cũng mới tám tuổi…”

Tổng cộng có bảy người cầu xin tôi tìm con gái họ.

Và mỗi bức ảnh tôi tính ra đều trùng khớp vị trí với con gái Dừa.

Trong đầu tôi dần hiện lên một suy đoán rùng mình.

Dùng sinh hồn bày trận tế trời, có kẻ muốn mượn trận pháp hồi sinh!

Sư phụ từng nói, loại tà thuật này phản phệ cực mạnh, vậy mà vẫn có người dám dùng.

Muốn hồi sinh một người.

Phải tìm đủ chín người cùng năm, cùng tháng, cùng ngày sinh, cùng giới tính với người cần hồi sinh.

Chia các phần thi th/ể chôn ở bốn hồ sâu.

Giam linh hồn dưới đáy hồ.

Sau mười bốn ngày trận pháp mở ra, sinh hồn tiêu tán, tử hồn mượn trận pháp quay lại nhân gian.

Chín mạng vô tội chỉ để đổi lấy một người sống lại, thật độc ác và tàn nhẫn.

Theo thời gian các bé mất tích, hiện tại chỉ còn năm ngày nữa trận pháp sẽ khởi động.

Nếu không ngăn lại, các bé sẽ không còn cơ hội luân hồi.

Tôi nhìn những bức ảnh rồi hoảng hốt tắt livestream.

Ngay lập tức tìm Nhạc Dương, kể cho anh nghe mọi chuyện, cầu anh giúp tôi phá trận.

Anh nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.

“Tiểu sư muội, việc này rất nguy hiểm.”

“Nhưng đã biết rồi, sao có thể mặc kệ…

Nếu anh thấy khó xử, em tự đi.”

Anh thở dài, cuối cùng vẫn không đành lòng để tôi một mình đối diện nguy hiểm, đành đồng ý đi cùng.

13

Chúng tôi dùng bí thuật sư phụ truyền lại.

Lấy hồn thể đi đến bốn hồ, tìm thi th/ể các bé.

Dưới đáy hồ sâu, các phần thi th/ể được sắp xếp theo cách quái dị.

Xung quanh là xiềng xích sắt và vô số bùa chú.

Cảnh tượng ấy khiến tôi thật lâu không thể bình tĩnh.

Đúng lúc tôi còn đang thất thần, phía xa vang lên tiếng trẻ con cười.

Thanh thúy mà trống rỗng, nhưng rất quen.

Tiếng cười nhanh chóng im bặt.

Tôi quay lại định bàn với Nhạc Dương cách hành động, lại phát hiện anh đã biến mất.

Tìm khắp nơi không thấy, tôi lo anh gặp nguy hiểm, định trở về thân xác trước rồi dùng thân xác anh gọi hồn anh về.

Nếu hồn rời thân quá lâu, tôi thật sự sẽ ch/ết.

Tôi cau mày nhìn quanh tìm manh mối, đúng lúc ấy tiếng cười lại vang lên.

Tôi quay đầu lại.

Một khối bóng đen méo mó xuất hiện trước mặt, há cái miệng đỏ lòm như muốn nuốt chửng tôi.

Nếu lúc này còn tim đập, chắc chắn đã loạn nhịp.

Thấy tôi giật mình, bóng đen cười khanh khách.

“Ha ha, chị xem, chị bị em dọa rồi nhé.”

Giọng nói ấy…

Sao lại là cô bé!

Chẳng phải cô bé đã được sư huynh siêu độ rồi sao?

Tôi nghi hoặc hỏi.

“Em chưa đi luân hồi?”

Cô bé bĩu môi tủi thân.

“Chưa ạ.

Em vất vả lắm mới trốn khỏi đây, anh xấu mà chị tìm đến lại đưa em về.”

Tôi lặng người.

Vậy hôm đó anh đến không phải vì lo cho tôi, mà để bắt cô bé trở lại.

Chính tay tôi giao cô bé cho anh.

Vậy trận pháp này là do anh bày ra.

Anh cũng nhốt tôi ở đây.

Anh muốn tôi ch/ết, không muốn tôi phá hỏng kế hoạch.

Tôi bật cười chua chát.

Tin lầm người rồi.

“Chị, đi theo em.”

Cô bé kéo tay tôi.

“Ở đây còn nhiều bạn nhỏ như em.”

Cô bé vỗ tay, chẳng bao lâu trước mặt tôi xuất hiện một nhóm bé gái.

Các bé ríu rít vây quanh, hỏi tôi có thể giúp các bé về nhà không, các bé nhớ bố mẹ lắm.

Nhìn khuôn mặt ngây thơ ấy, tôi thở dài rồi gật đầu.

Tôi hứa sẽ đưa các bé rời đi.

Sẽ cho các bé gặp bố mẹ một lần.

Coi như phá lệ vậy.

Tôi dỗ các bé ở yên đó chờ.

Sau đó bóp vỡ chuỗi hạt sư phụ tặng, từ đáy hồ thoát ra, trở về thân xác.

Khi đứng dậy, tôi phát hiện Nhạc Dương đã không còn bên cạnh.

Tôi khẽ chạm vào cổ tay.

May mà tôi đã để lại một đường lui.

14

Trở về, tôi lập tức đi tìm cha mẹ của chín bé gái.

Phải dùng máu huyết thống để gọi hồn các bé trở lại.

Còn Nhạc Dương lúc ấy vẫn tin tôi không thể thoát trận, mải mê chuẩn bị khởi động.

Năm ngày sau, tôi đến chỗ anh.

Thấy tôi, anh vô cùng kinh ngạc.

Anh kết ấn chuẩn bị đấu pháp.

Tôi lại mỉm cười lắc đầu, đứng dưới gốc cây nhìn xa xa.

Trong gió nhẹ, tiếng còi cảnh sát vang lên.

“Sư huynh.”

Tôi khẽ vuốt tóc bên tai.

“Thời đại thay đổi rồi.”

Nhạc Dương cứng lặng.

15

Anh bị cảnh sát áp giải đi.

Bởi giờ anh là nghi phạm trong vụ án mất tích liên hoàn, đầu óc bị mê tín làm cho mù quáng.

Con gái anh mất trong tai nạn năm tám tuổi.

Anh gi/ết chín bé gái vô tội chỉ để mong hồi sinh con mình.

Tội ác tày trời.

Thi th/ể các bé đã được tôi vớt lên khỏi hồ sâu, sau giám định được đưa đi hỏa táng, đặt vào những chiếc hộp nhỏ để cha mẹ mang về.

Tôi đứng xa xa lặng lẽ nhìn.

Sau lưng là một đám trẻ ríu rít.

“Chị ơi, chị hứa cho chúng em gặp bố mẹ một lần.”

Tôi gật đầu.

“Nhưng các em cũng hứa với chị, gặp xong phải tự đi luân hồi, còn nhớ chứ?”

Các bé gật đầu rồi tản đi.

Tôi đứng đó đợi.

Chẳng bao lâu các bé trở lại.

Có bé mặc áo mới, có bé ôm búp bê, có bé cầm đồ ăn, có bé cầm tiền lẻ.

“Đây là bố mẹ đốt cho chúng em.”

“Họ bảo đừng quên họ.”

“Họ ngốc lắm, sao chúng em quên được.

Chúng em yêu bố mẹ nhất.”

“Chúng em sẽ quay lại tìm họ.”

Tôi xoa đầu từng bé.

“Nhớ mang đủ quà rồi hãy quay lại.

Lần sau đến rồi thì đừng rời đi nữa.”

Các bé gật đầu.

Linh hồn dần tan biến trước mắt tôi.

16

Có lời đồn rằng những đứa trẻ rời xa cha mẹ khi còn nhỏ là vì kiếp trước lúc đầu thai sơ ý quên mang quà cho bố mẹ.

Chúng phải quay về lấy quà rồi mới trở lại bên họ.

Vì vậy, khi đã nhận được quà, các bé nhất định sẽ quay về tìm bố mẹ.

Nhất định.

Sau khi tiễn các bé, tôi không còn livestream nữa.

Trải qua quá nhiều chuyện, tôi nhận ra cuộc sống đó không còn phù hợp.

Vì thế tôi mang theo bài vị sư phụ, từ biệt cha mẹ rồi quay về đạo quán năm xưa.

Có lẽ nơi đó mới là chốn thuộc về tôi.

* hết –

trước
sau