1
Cảm nhận được động tĩnh trong bụng, ta theo bản năng đỡ lấy bụng.
Trương Uyển Uyển đứng bên cạnh có vẻ kích động tiến lại gần: “Tỷ tỷ có phải sắp lâm bồn rồi không? ”
Thân thể ta cứng đờ, từ từ ngẩng đầu nhìn nữ tử đang mang thai trước mặt.
Ta cố nén cơn thịnh nộ trong lòng, cuối cùng cũng xác nhận được sự thật rằng mình đã trọng sinh.
Kiếp trước chính vào lúc này, Trương Uyển Uyển và ta cùng ngày lâm bồn.
Nàng ta là thanh mai của phu quân ta là Tiết Tuân.
Nửa năm trước, nàng ta đột ngột đến Tiết phủ cầu xin sự che chở. Tiết Tuân khi đó đã nói với ta những gì?
“Vân Phù, Uyển Uyển với ta tình như huynh muội. Nàng ấy theo nhầm người, sau khi nam nhân đó cưới bình thê thì đã đuổi nàng ra khỏi nhà. Ai ngờ, nàng lại mang thai. Nàng không nơi nương tựa, nên đã đến cầu xin ta. Dù thế nào, hài tử là vô tội, cứ để nàng ấy tạm thời ở Tiết phủ, đợi nàng ấy sinh xong rồi đưa nàng về nhà mẹ đẻ.”
Khi đó ta đang mang thai, lần đầu làm mẹ, làm sao nhẫn tâm nhìn người mang thai sáu tháng không nhà để về?
Ta nhất thời mềm lòng, đồng ý cho Trương Uyển Uyển vào Tiết phủ, ở trong viện nhỏ. Ta đặc biệt dặn dò hạ nhân, đối đãi với nàng ta ngang bằng với ta.
Ngay cả những đồ bổ mà nhà mẹ đẻ ta gửi đến, ta cũng chia cho Trương Uyển Uyển một phần.
Nàng ta mang thai muộn hơn ta ba tháng, vốn dĩ không thể cùng ngày sinh nở. Nhưng đại phu mà Tiết Tuân mời khi đó nói rằng có lẽ do tâm trạng biến động lớn nên sinh non.
Dù là sinh non, nghe nói nàng ta vẫn sinh ra một hài tử khỏe mạnh.
Thế nhưng, vì không rõ cha ruột, không được người trong phủ yêu thích, một trận phong hàn khiến đứa trẻ chưa đầy tháng đã chet yểu.
Khi đó, vì con của ta cơ thể yếu ớt, ta dành hết tâm sức chăm sóc con mình ngày đêm. Mãi đến khi ta hết cữ, mới hay biết chuyện của Trương Uyển Uyển.
Ta thấy hổ thẹn, trừng phạt hạ nhân trong viện của nàng ta, còn chủ động để con của ta nhận nàng ta làm mẹ nuôi.
Trương Uyển Uyển càng dồn hết tình mẫu tử không nơi nào gửi gắm vào hài tử của ta.
Ta không hề nghi ngờ gì, ngày đêm chăm sóc đứa trẻ sơ sinh, lại cầu xin cha ta là Thái phó đích thân dạy dỗ. Không chỉ giúp nó thuận lợi trưởng thành, còn giúp nó đỗ đạt Tam nguyên.
Thế nhưng, đúng ngày nó đỗ Tam nguyên, nó lại cùng Tiết Tuân. Dùng một dải lụa trắng, muốn chấm dứt sinh m/ạng ta.
Con đỡ Trương Uyển Uyển, người đang mặc xiêm y lộng lẫy, bước vào, vẻ mặt đầy hổ thẹn:
“Mẹ, người đừng trách con. Chỉ cần người chet đi, mẹ ruột của con mới có thể trở thành phu nhân của Tiết phủ này… ”
“Người yêu thương con như vậy, hãy để con và mẹ ruột sớm ngày đoàn tụ đi… ”
Mãi đến khi sắp chet, ta mới biết, ta đã bị ba người bọn họ l/ừa g/ạt xoay vòng.
Đứa con mà ta vất vả nuôi lớn lại là một kẻ vong ân bội nghĩa, là hài tử do Trương Uyển Uyển và Tiết Tuân sinh ra.
Miệng Tiết Tuân luôn nói “tình như huynh muội”, nhưng thực ra là tình nhân.
Ta hận vô cùng, cũng đ/iên t/iết.
Ta hận sự lừa dối của bọn họ, càng tức giận sự ngu xuẩn của chính mình.
Nhưng không ngờ, lần nữa mở mắt, ta đã trọng sinh.
Trở về ngày ta sắp lâm bồn.
2
Ta nhẹ nhàng xoa bụng, trong lòng thầm tính toán thời gian.
Ta nhớ, ta là gần giờ Tuất thì vỡ ối. Vừa được đỡ lên giường, đã nghe nói Trương Uyển Uyển cũng vỡ ối.
Bây giờ mới chỉ là giờ Mùi, ta vẫn còn kịp chuẩn bị. Đã trở về ngày sinh nở này, ta nhất định phải bảo vệ con của mình.
Còn về Trương Uyển Uyển và Tiết Tuân.
Sau khi ta đảm bảo được an toàn cho con của mình, ta nhất định sẽ xử lý bọn họ!
Ta ổn định tâm trí, vội vàng gọi thị nữ thân cận đến, bảo nàng đỡ ta dậy.
“Muội muội, ta thấy hơi mệt, muốn về phòng chợp mắt một lát, sẽ không ở đây cùng muội nữa. Muội cũng về viện của mình đi.”
Trương Uyển Uyển ngẩn ra, không cam lòng nhìn bụng ta một cái, rồi mới từ từ đứng dậy.
“Vậy ta không làm phiền tỷ tỷ nữa, đợi tỷ tỷ tỉnh lại, ta sẽ đến thăm.”
Ta khẽ cúi đầu, lòng cảm thấy lạnh lẽo.
Ngày ta lâm bồn càng gần, số lần Trương Uyển Uyển đến chỗ ta càng thường xuyên. Lý do nàng ta đưa ra là đến bầu bạn với ta, tiện thể trông chừng ta, đề phòng xảy ra bất trắc gì.
Kiếp trước ta không nghĩ nhiều, ngược lại còn rất hoan nghênh sự xuất hiện của nàng ta.
Dù sao ngày nào cũng một mình ở trong viện cũng thấy buồn chán, nghĩ có thêm người trò chuyện cũng tốt.
Nhưng giờ đã biết tâm tư của nàng ta và Tiết Tuân, ta mới hiểu ra. Nàng ta đến thường xuyên như vậy, là để tìm đúng thời điểm cùng ta “sinh nở”.
Ta nhìn bóng lưng Trương Uyển Uyển rời đi, kéo thị nữ thân cận lại gần, thì thầm: “Ngươi mau chóng gọi người chuẩn bị xe ngựa, chúng ta nhanh chóng về phủ Thái phó.”
Mặc dù Tiết phủ luôn do ta quản lý.
Nhưng từ khi ta mang thai, việc mời đại phu và bà đỡ, đều do Tiết Tuân đích thân xử lý.
Lúc đó, các thị nữ bên cạnh còn khen ngợi Tiết Tuân trước mặt ta, nói rằng hắn thật sự rất quan tâm ta, tự mình làm mọi việc.
Nhưng ai có thể ngờ, hắn chẳng qua chỉ là muốn cài cắm người của mình, còn định nhân ngày ta lâm bồn để thực hiện trò ‘Ly miêu hoán thái tử’!
Tiết phủ này, ta không thể ở lại nữa.
Tuy hài tử là cốt nhục của Tiết Tuân, nhưng một người cha như vậy không cần cũng được.
Con ta vẫn sẽ sinh, nhưng ta phải về Diệp gia sinh.
Ta vội vàng quay vào trong phòng, sai hạ nhân nhanh chóng thu xếp một ít quần áo. Rồi dẫn người rời khỏi viện.
Nào ngờ, vừa bước ra, đã đụng mặt Tiết Tuân.
“Phu nhân, nàng định đi đâu?”
3
Nhìn thấy khuôn mặt này của Tiết Tuân, cơn giận trong lòng ta bùng lên, chỉ hận không thể thiên đao vạn quả hắn.
Nhưng ta vẫn chưa thể.
Ta không có bất kỳ chứng cứ nào để chứng minh đứa con trong bụng Trương Uyển Uyển là của hắn. Nói suông không có bằng chứng, ngược lại còn dễ khiến bọn họ cảnh giác.
Ta hít một hơi thật sâu, từ từ mở lời: “Hôm nay thiếp tâm trí bất an, e là nhà thiếp có chuyện gì, thiếp muốn về phủ Thái phó xem sao.”
Tiết Tuân nhíu mày: “Ta chưa từng nghe nói Diệp phủ có chuyện gì xảy ra? Phu nhân đừng nghĩ nhiều, hãy chăm sóc tốt thân thể của mình. Ta đỡ nàng về nghỉ ngơi đi.”
Ta cảnh giác lùi lại vài bước, không giấu được sự chán ghét.
“Đừng chạm vào ta!”
Ta khựng lại, sợ Tiết Tuân phát hiện điều bất thường, vội vàng chữa lời: “Ta… ta ngửi thấy mùi trên người chàng, thấy khó chịu. Ta cũng đã lâu không về nhà thăm cha, ta nhớ cha rồi. Phu quân, hôm nay ta về thăm cha, ngày mai sẽ quay lại ngay.”
Ta kéo tay áo thị nữ bên cạnh, ra hiệu cho nàng mau đỡ ta rời đi.
Nhưng Tiết Tuân lại chặn đường ta.
Sắc mặt hắn tối sầm lại, giọng điệu không vui:
“Phu nhân đang làm loạn sao?! Đại phu đã nói, nàng sắp lâm bồn trong vài ngày tới, không thể sơ suất! Sao nàng lại giở tính khí vào lúc này?! Mau về phòng đi, đợi nàng sinh xong, ta cùng nàng về Diệp phủ cũng chưa muộn.”
Ta có chút tức giận, nhưng cũng hiểu rằng với cái bụng to này, ta không thể đối kháng với hắn.
Xem ra chỉ có thể tìm cách khác.
Ta quay người lại, vội vàng đỡ eo đi về phía phòng.
Thấy Tiết Tuân không đi theo, ta vội thì thầm với thị nữ thân cận:
“Tìm một người đáng tin cậy, tốt nhất là người chúng ta mang từ nhà đến, bảo người đó nhanh chóng đi mời cha ta đến. Phải nhanh lên! Đúng rồi, nhớ dặn cha mang theo bà đỡ, đại phu đến!”
Bà đỡ mà Tiết phủ mời, ta tuyệt đối không dám tin.
May mắn là khi ta gả vào Tiết phủ, cha không yên tâm, đặc biệt cử vài người đi cùng ta. Ít nhất nhóm người này, ta còn có thể tin tưởng.
Ta bất an ngồi bên giường nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ cầu mong cha có thể đến nhanh hơn một chút, nhanh hơn một chút.
Không lâu sau, Tiết Tuân đỡ Trương Uyển Uyển bước vào.
Ta nhíu mày, nhìn Tiết Tuân ân cần đặt đệm ngồi lên ghế cho Trương Uyển Uyển, rồi mới đỡ nàng ta ngồi xuống.
Trương Uyển Uyển cười tủm tỉm nhận lấy lò sưởi tay Tiết Tuân đưa, mở lời hỏi ta:
“Tỷ tỷ vừa rồi không phải nói mệt muốn nghỉ ngơi một lát sao, sao đột nhiên lại đòi về nhà mẹ đẻ? Tỷ tỷ cũng nên lo cho thân thể mình, sao có thể nói đi là đi? Kẻo bị người ngoài biết được, lại tưởng tỷ tỷ cãi nhau với Tuân ca ca.”
Ta nhắm mắt lại, không muốn nhìn hai khuôn mặt ghê tởm này nữa.
Kiếp trước ta thật sự quá ngốc, Tiết Tuân quan tâm Trương Uyển Uyển như vậy, biết bao chi tiết, nhưng ta luôn bị câu “tình như huynh muội” mà lờ đi.
Dù tình như huynh muội đến đâu, một người con gái mang thai, sao có thể quan trọng hơn việc vợ mình mang thai?
Lại còn Trương Uyển Uyển, lời nói ra vào đều là chỉ trích lỗi lầm của ta, ra vẻ chủ nhân thật khiến ta chán ghét.
Ta thật hận không thể xông lên tát cho hai người này mỗi người một bạt tai!
Ta quay đầu đi, không muốn để ý đến bọn họ, chỉ muốn cha nhanh chóng đến Tiết phủ. Nhưng không biết có phải vì tức giận quá độ, bụng ta đột nhiên đau quặn thắt.
Ta đau đớn nắm chặt váy, cảm thấy một dòng nước ấm chảy xuống chân.
Xong rồi, vỡ ối rồi.
Sao lại sớm hơn kiếp trước một canh giờ thế này?!
Người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường của ta là Trương Uyển Uyển, nàng ta kích động đứng bật dậy, nắm lấy tay áo Tiết Tuân.
“Tuân ca ca, nàng… tỷ tỷ hình như vỡ ối rồi!”
