1
Khi nhìn thấy dòng bình luận, tôi đã đói đến mức sắp gặm hết cả cây xanh trong trường rồi.
【Đây là nữ chính à, xinh thật, xứng với Tiểu Tạ mà tôi yêu thích nhất!】
【Đã đói hai ngày chưa ăn gì rồi, quả nhiên là nghèo, đúng chất bạch liên hoa nghèo khổ.】
Hả? Tôi là nữ chính của thế giới này à?
Chắc là ảo tưởng trước khi ngộ đ/ộc vì ăn giấy nháp.
Dì bán cơm gõ chiếc muỗng sắt “bâng bâng”: “Ăn gì nào? Đùi gà hôm nay thơm ngon lắm đấy.”
Tôi đã uống nước lọc hai ngày liền, bụng lắc lư toàn tiếng nước, nhìn sách giáo khoa tiếng Anh cũng thấy ngon. Huống chi là chiếc đùi gà phủ đầy nước sốt hấp dẫn này, tôi tham lam cố gắng hít hết mùi thơm của nó vào bụng.
Cuối cùng, tôi vẫn nắm chặt thẻ ăn còn mười tệ ít ỏi, khẽ nói: “Hai cái bánh bao.”
Dì không thể tin được, nâng giọng lên: “Chỉ lấy hai cái bánh bao thôi sao?”
Những học sinh xung quanh đang xếp hàng lấy cơm đều quay sang nhìn tôi dò xét. Đùi gà trong khay cơm của họ gần như sắp tràn ra ngoài.
Tôi khó khăn nắm chặt chiếc đồng phục bạc màu vì giặt nhiều: “Vâng, cháu… cháu đang giảm cân.”
Chiếc bánh bao trắng tinh bốc hơi nóng, tôi vừa nhận lấy đã không kìm được muốn cắn một miếng. Không ăn kịp miếng cơm này, tôi có thể ăn sạch trường thành cái vỏ trống không mất.
Chưa kịp đưa miệng chạm vào bánh bao, tôi đã bị người ta ấn xuống đất.
Một cô gái xinh đẹp đầy khí thế chặn trước mặt tôi.
Tôi ngơ ngác: “Làm gì thế? Bánh bao tôi trả tiền rồi!”
Cô ấy gạt mạnh chiếc bánh bao khỏi tay tôi: “Mày đã làm gì, trong lòng mày không rõ à?”
Tôi nhìn chiếc bánh bao trên đất im lặng hai giây: “Ăn bánh bao không chấm tương à?”
2
Bình luận bay loạn xạ:
【Bắt cô ta lại! Phải t/ử h/ình!】
【Bánh bao chỉ được kẹp rau!】
【Phản đối ý kiến lầu trên! Bánh bao phải chấm đường trắng!】
【Không đúng, phải chấm tương cà!】
【Chấm sữa chua!】
【Chấm sữa đặc!】
【Chấm nước tương!】
Tôi…
Cô gái trước mặt tôi ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt tôi: “Sai! Vì mày không chỉ xinh đẹp, mà còn học giỏi, thu hút sự chú ý của Tạ Đình Nam!”
Bình luận:
【Thẩm Mạt làm sao thế, một nữ phụ độc ác sao lại lịch sự vậy chứ?】
【Đúng đó! Phải mắng nữ chính là hồ ly tinh chứ! Truyện không có đấu đá tình trường thì có gì hay để xem?】
Thẩm Mạt quay người lại, ra lệnh cho một người đi theo bên cạnh.
“Mang đồ đến đây.”
Bình luận còn kích động hơn cả tôi.
2
【Cảnh đấu đá tình trường quy mô lớn sắp diễn ra rồi! Thẩm Mạt sắp dạy dỗ nữ chính một trận ra trò rồi!】
【Woa! Quả không hổ danh là nữ phụ độc ác của chúng ta, lại mang theo cả ‘hình cụ’ bên người! Lát nữa sẽ không phải định hủy dung cô ấy chứ?】
【Ôi ôi ôi, nữ chính đừng khóc, Tiểu Tạ của chúng ta sẽ bảo vệ cậu hết mình, anh ấy là chỗ dựa lớn của cậu!】
Tôi sốt ruột kêu lên: “Chị hiểu lầm rồi, tôi và Tạ Đình Nam không có gì cả…”
Chưa kịp nói hết câu, miệng tôi đã bị nhét vào… một chiếc đùi gà.
3
Thẩm Mạt hung hăng bóp chặt miệng tôi, tay siết chặt như cái kìm, sợ tôi nhả ra: “Ăn hết cho tao!”
Rồi trợn tròn mắt giận dỗi: “Quý Tầm mày đúng là một nhân vật tàn nhẫn, đã gầy như một con nhỏ bụi đời rồi mà còn muốn giảm cân! Khiến tiểu thư đây trông như một con heo vậy! Như thế thì Tạ Đình Nam làm sao có thể chú ý đến tao!”
Cô ấy nở một nụ cười cherry đen tối, chỉ vào đĩa lớn đùi gà mà người đi theo mang đến.
“Từ hôm nay trở đi, tiểu thư đây sẽ tự mình giám sát mày ăn cơm, nhất định phải nuôi mày thành một cô nàng béo mập! Hôm nay không ăn hết mười cái đùi gà này thì không được đi!”
Tôi nghe thấy thế liền bật khóc.
Thật cảm động quá!
Đùi gà thơm ngon thế này mà tôi còn được ăn mười cái.
Nước mắt của tôi chính là chiến lợi phẩm của cô ấy.
Cô ấy phấn khích phát ra tiếng cười khặc khặc: “Sao rồi? Sợ chưa?”
Tôi gật đầu lia lịa.
Cô ấy hài lòng quan sát tôi, ánh mắt dừng lại trên chiếc đồng phục của tôi. Viền trắng bạc màu và xơ cứng vì giặt nhiều, ống tay áo rách lỗ hổng thổi gió lạnh vào người tôi.
Lạnh đến mức tôi sắp đóng băng rồi.
Tôi theo bản năng rụt người lại, chỉ muốn giấu cả người mình đi.
Cô ấy bực bội chỉ vào chiếc đồng phục của tôi: “Con nhỏ Quý Tầm xấu xa, trời đã dưới không độ rồi mà mày vẫn mặc đồng phục mỏng manh thế này để khoe thân hình yêu kiều và vòng eo thon gọn!”
4
Tôi sốc nặng trước logic của cô ấy đến mức không nói nên lời. Cô ấy nhanh tay khoác chiếc áo khoác lông vũ hàng hiệu đang mặc lên người tôi. Còn cẩn thận kéo khóa giúp tôi, rồi hung hăng đe dọa:
“Không được mở khóa, phải mặc kín mít thế này, trông như một con gấu ấy.”
Tôi chưa từng mặc chiếc áo nào tốt như thế này.
Mùa đông tôi luôn phải mặc rất nhiều lớp áo, nặng trịch như mang một chiếc mai nặng nề, nhưng cơ thể vẫn lạnh như băng.
Chiếc áo khoác này nhẹ như không mặc, nhưng lại ấm áp như được bao bọc cả mùa xuân, không một chút gió lạnh nào lọt vào.
Ấm áp đến mức muốn khóc.
Cô ấy như nghĩ ra được kế sách gì hay ho, vẻ mặt đắc ý:
“Hôm nay tao sẽ cho người mang đến mười bộ quần áo như thế này cho mày, sau này mỗi ngày đi học mày đều phải mặc đồ ‘xấu xí’ đến trường, để làm nổi bật tao trông thật thon gọn, thật biết cách ăn mặc, thật có gu, hiểu chưa?”
Tôi khóc lóc gật đầu: “Hiểu rồi, tiểu thư cao quý của tôi.”
Bình luận tràn màn hình.
【Không phải chứ! Nữ phụ độc ác sao lại không theo kịch bản! Phải tát nữ chính một trận chứ! Không hành hạ nữ chính tàn tệ, Tiểu Tạ sao mà xót xa cho cô ấy được?】
【Thẩm Mạt này bị ngốc à? Sao lại không biết bắt nạt người ta chứ?】
5
Tan học, tôi ôm chồng quần áo to hơn cả tôi ba chân bốn cẳng chạy về nhà, vui mừng khôn xiết.
Từng dòng bình luận không ngừng nhấp nháy trước mắt.
【Nữ chính thật đáng thương, vài bộ quần áo thôi mà đã vui mừng thế này.】
【Đúng đó, bố là kẻ vũ phu, mẹ ghét bỏ cô ấy là con gái, bỏ đi tái giá khi cô ấy mười tuổi. Nhưng cũng không còn cách nào, muốn xứng đáng với Tiểu Tạ hoàn hảo như thế, chắc chắn phải chịu khổ một chút.】
Tôi không kìm được đẩy cửa vào: “Mẹ!”
Bình luận xuất hiện biểu tượng cảm xúc mèo thắc mắc:【Ủa? Không đúng, sao cô ấy vẫn còn mẹ?】
Họ nói không sai, bố tôi đánh tôi từ nhỏ.
Thua bạc thì đánh tôi, tâm trạng không tốt thì đánh tôi, say rượu cũng đánh tôi. Tôi gầy từ nhỏ, gầy đến mức toàn xương, vì ăn thêm một miếng cũng sẽ bị đánh.
Dù bị đánh đau đến mấy tôi cũng không dám khóc, vì khóc sẽ bị đánh đau hơn.
Nên từ nhỏ tôi đã rất biết chịu đựng, chịu đựng đói khát, chịu đựng lạnh lẽo, chịu đựng đau đớn, chịu đựng cuộc sống chó má này.
Ông ta không chỉ đánh tôi, mà còn đánh mẹ tôi.
Vì bà là đồ vô dụng, đồ vô dụng không sinh được con trai.
Bà hết lần này đến lần khác bị đánh ngã xuống đất, bị đánh đến nôn ra máu, thậm chí bị mù tạm thời.
Nhưng bà chưa bao giờ nghĩ đến việc rời xa bố tôi.
Cho đến năm tôi mười tuổi.
6
Tôi là đứa trẻ chăm học nhất làng. Cũng là đứa học giỏi nhất, giỏi hơn cả những đứa con trai mà bố tôi yêu thích nhất.
Tôi nghĩ rằng như vậy bố tôi sẽ thích tôi, đối xử tốt với tôi, đối xử tốt với mẹ tôi.
Nhưng không.
Ông ta luôn thở dài khi nhìn tôi, rồi đánh tôi càng lúc càng mạnh.
Ông ta nói tôi là một con bé vô dụng, học giỏi thế làm gì? Còn muốn lãng phí tiền của ông ta bao nhiêu nữa?
Hôm đó tan học, lần đầu tiên ông ta đến đón tôi, lần đầu tiên mua kẹo cho tôi.
Ngọt quá, ngọt quá.
Tôi hớn hở nghĩ rằng là vì tôi được một trăm điểm.
Nghĩ rằng bố tôi cuối cùng cũng bắt đầu yêu thương tôi.
Nhưng ông ta không yêu tôi, ông ta chỉ muốn lừa tôi đến nhà lão độc thân trong làng, bán tôi cho ông ta.
Bây giờ làm con gái, sau này làm vợ.
7
Tôi chưa bao giờ thấy mẹ giận dữ như vậy.
Bà luôn cúi đầu nhẫn nhục, dù bị bố tôi đánh đến sảy thai cũng không hé răng nửa lời. Bà dường như không biết tức giận, chỉ biết nhẫn nhịn.
Nhưng hôm đó bà như một con sư tử nổi giận, phô bày toàn bộ nanh vuốt của mình. Người phụ nữ gầy guộc không còn mấy lạng thịt không biết lấy đâu ra sức mạnh lớn đến vậy.
Dùng cây kẹp than đập bố tôi đến mức đầu chảy máu.
Bà lấy chồng mười ba năm, bị đánh mười ba năm.
Đây là lần đầu tiên bà đánh trả.
Hung khí là chiếc kẹp than mà bà đã dùng để nấu cơm cho ông ta suốt mười ba năm.
8
Bà cõng tôi chạy ra ngoài không ngoảnh đầu lại, cứ chạy mãi, chạy mãi.
Chạy từ trời sáng đến trời tối, rồi lại từ trời tối đến trời sáng.
“Con ngoan, đừng sợ.”
Bốn chữ đó như dính chặt vào cổ họng khàn khàn của mẹ, được bà lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác.
Lặp lại đến mức giọng bà nghẹn lại, vành mắt đỏ hoe. Mồ hôi và nước mắt của mẹ lăn dài trên má, thấm ướt cơ thể tôi.
Giống như năm xưa bà dùng sữa mẹ nuôi dưỡng tôi.
Giờ đây bà dùng lòng dũng cảm và tình yêu để tưới tắm cho tôi.
Tôi ôm chặt bà: “Con ở trên lưng mẹ, con không sợ gì cả.”
Dòng bình luận trước mắt vẫn nhấp nháy.
【Hả? Mẹ cô ấy rõ ràng phải bỏ rơi cô ấy mới đúng, như vậy gia cảnh nữ chính mới đủ thảm, Tiểu Tạ mới có thể cứu rỗi cô ấy chứ! Thế này thì làm sao làm nổi bật vẻ đẹp trai của Tiểu Tạ được?】
Nhìn dòng bình luận, tôi mới biết, trong kịch bản của cuốn sách này, để tạo dựng thân thế bi thảm cho nữ chính, vào cái ngày bố tôi định bán tôi, mẹ tôi cũng đã bỏ rơi tôi.
Là tôi mười tuổi gần như dập nát đầu, bố tôi mới giữ tôi lại.
Từ đó về sau, ngoài việc học, mỗi ngày tôi còn phải nấu cơm, giặt giũ cho ông ta, chịu những trận đòn của ông ta, cho đến khi gặp Tạ Đình Nam và được anh ta cứu rỗi.
Có lẽ tôi thực sự là nữ chính của cuốn truyện cứu rỗi này.
Nhưng người cứu rỗi tôi, không phải là đàn ông, mà là mẹ.
