3.
Thái hậu cũng bắt đầu ngồi không yên.
Nhưng bà ta cũng chẳng dám nói với ai rằng trẫm là mèo.
Bởi nếu thế, cái danh Thái hậu của bà ta cũng chẳng giữ nổi.
Chính vì vậy, bà ta đành nén giận nuốt nhục, âm thầm lên kế hoạch tìm cách đá trẫm xuống ngai.
Haizz…
Lo chết mèo rồi.
Vốn dĩ việc lâm triều mỗi ngày đã đủ khiến trẫm phiền lòng, lại thêm đống tấu chương linh tinh, chỗ thì ngập lụt, nơi thì hạn hán.
Chỉ vì suất đi cứu tế mà giành nhau đến suýt đánh lộn.
Trẫm chỉ nói một câu, đám đại thần lập tức im bặt, chẳng ai muốn đi cứu tế nữa.
Trẫm nói: “Hoàng hậu là yêu mèo, thiên hạ này, mèo đều là mắt của trẫm. Ai dám tham một hạt lương thực, trẫm biết được, liền chém đầu!”
Chỉ một câu ấy, đại điện im ru cả buổi sáng.
Đám lão già bụng to hơn đầu đó thật sự định vì dân cứu nạn sao?
Cũng lạ, đám pháp sư trừ yêu bản lĩnh lớn như vậy, sao không dời lũ từ nơi ngập sang chỗ hạn hán đi?
Nghĩ đến đây, trẫm lại hạ thánh chỉ, lệnh cho lũ pháp sư vô tích sự ấy mang tiền lương cứu tế đến vùng thiên tai, bắt chúng nghĩ cách “dời nước” cho bằng được.
Nếu không giải quyết được nạn lũ, thì chết luôn ở đó, đừng về nữa.
Nhà chúng vừa bị chuột quậy tanh bành, giờ đã sợ muốn chết.
Đừng nói là không dám động đến một hạt gạo cứu tế, đến mèo hay chuột cũng sợ đến độ thấy là chắp tay niệm phật.
Hoàn hảo.
Nghe trẫm nói vậy, hoàng hậu của trẫm hiếm hoi nở nụ cười.
Nhưng cũng chỉ cười một chút rồi lại lo lắng hỏi trẫm:
“Thần thiếp có phải thật sự là yêu không? Nếu không thì sao lại sinh ra mèo được?”
Trẫm thở dài.
Cái hoàng hậu ngốc này, nàng là người hay mèo, trẫm còn không rõ sao?
“Có biết tại sao đám đại thần chỉ đòi trẫm phế hậu, mà chẳng ai nhắc đến chuyện lập Thái tử không?”
Nàng lắc đầu.
Haizz…
Hồi đó bọn họ vì chuyện Thái tử mà cãi đến trời long đất lở, trẫm chịu không nổi, bèn lệnh người đưa hết đám hoàng tử lên đại điện.
Có bốn tên.
Lúc đi lẻ một mình thì cũng bình thường, nhưng khi bốn đứa đứng cạnh nhau thành một hàng…
Tất cả lặng như tờ.
Ngay cả trẫm cũng không nhịn nổi mà trợn tròn mắt.
Ban đầu trẫm định buông xuôi, cho bọn họ muốn chọn ai thì chọn, ai ngờ lại thành ra thế này!
Bình thường trẫm vốn chẳng ưa gì bọn trẻ đó, cũng ít khi gặp, nhưng giờ… người ngu nhất cũng nhìn ra vấn đề.
Đứa nào cũng khác biệt, không đứa nào giống trẫm, mà cũng chẳng giống mẹ chúng.
Đứa thì mũi cao mắt sâu, đứa thì mũi tẹt mắt một mí, đứa tóc xoăn tít, đứa thì… mắt màu xanh lục!?
Cái này còn quá cả việc cắm sừng trẫm!
Mấy phi tần suốt ngày than sống dở chết dở kia, hóa ra toàn nuôi con của kẻ khác cho trẫm!
Bảo sao ai nấy cũng mặt mày ủ ê.
Có lẽ khi mới sinh, các nàng cũng đẻ ra mèo, sợ quá nên vội vã chạy ra ngoài cung tìm con nít thay vào.
Giờ nghĩ lại, thì ra những bà mụ hộ sinh chết một cách kỳ quái ngày ấy, không phải vì bịt chuyện ngoại tình, mà là… bịt chuyện tráo trẻ con.
Chỉ tiếc, con nít tìm gấp thì làm sao chọn cho hoàn hảo.
Lúc mới sinh ra thì giống nhau cả, giờ càng lớn càng sai.
Trẫm chỉ hận bản thân nhận ra quá muộn.
Thật ra nếu mấy phi tần ngồi lại trò chuyện, kiểu gì cũng phát hiện ra điểm chung: ai cũng đẻ mèo.
Vậy thì… có khi vấn đề là ở trẫm chứ không phải họ.
Nhưng ai dám nói ra?
Chẳng lẽ có người lại dám hỏi:
“Nè, ta vừa đẻ ra một con mèo, ngươi đẻ ra người thật à?”
Phải đến khi hoàng hậu sinh ra một ổ mèo…
Trong lòng trẫm mới hoàn toàn sáng tỏ: chuyện này, sớm muộn gì cũng lộ.
Sơ hở quá nhiều.
Chỉ là hiện tại, không ai dám tin, cũng chẳng ai dám nói rằng — hoàng đế có thể là một con mèo.
Ai ai cũng thà tin rằng hoàng hậu là yêu quái.
Haizz, phiền quá.
Đêm xuống, trẫm gối đầu lên đùi hoàng hậu mà vẫn trằn trọc không ngủ được.
Vì nàng lại hỏi:
“Nhưng chàng nói bao nhiêu điều như vậy, vẫn không trả lời được — tại sao thiếp lại sinh ra mèo?”
Quả nhiên…
Lúc cần ngốc thì ngốc, đến lúc hỏi vặn lại thông minh thế là sao?
4.
Xử lý xong chuyện hậu cung triều trước, cuối cùng trẫm cũng rảnh tay để trị tội cái kẻ nô tài không nghe lời kia.
Mà cũng đơn giản thôi.
Vài lão thần mà Thái hậu xúi giục, trẫm đều nắm rõ như lòng bàn chân.
Dù sao mấy nhà to thế, ai mà chẳng có vài con chuột.
Ngoài cái ông em rể vừa già vừa lẳng kia, còn có mấy tên tham đến độ muốn nhét cả thỏi vàng vào gối ngủ.
Nghĩ mà xem, từ ngày trẫm lên ngôi, trẫm cần cù chăm chỉ, gánh việc không kêu ca, dậy còn sớm hơn mèo, ngủ còn ít hơn mèo… Quan lại mà trong lòng có dân, thì hẳn biết trẫm đáng quý biết bao.
Thái hậu sai khiến không nổi kẻ sáng mắt biết nhìn người, nên đành dựa vào vài bao cỏ hình người biết nghe lời kia.
Đối phó với bọn họ, trẫm tự có kế.
Những năm qua, trẫm đọc không ít sách, theo tình hình hiện tại mà nói — trẫm có thể xem là “đại học sĩ giới mèo” rồi.
Trẫm học được không ít mưu kế, như “hai quả đào giết ba sĩ” chẳng hạn.
Kế này hay lắm, mà đúng lúc lão Thượng thư bộ Hộ cũng đã già.
Đây là một miếng mỡ lớn.
Thế là trẫm cố ý lên triều, bảo rằng chức này không dễ làm, cần người thanh liêm chính trực.
Sau đó, trẫm gọi thẳng tên ba bao cỏ kia ra.
“Thái hậu thường nói ba vị là thanh liêm lẫm liệt, tài đức vẹn toàn, trẫm muốn chọn ra một người trong số các khanh đảm đương trọng trách này.”
“Ba ngày nữa, các khanh nộp cho trẫm một bản tự thỉnh nguyện, trẫm sẽ xem xét rồi quyết định.”
Vừa dứt lời, cả triều văn võ ngơ ngác nhìn trẫm.
Ba kẻ kia là thứ gì, ai cũng biết.
Có vài lão thần còn chút liêm sỉ, đã bắt đầu bóp tay xắn áo định xông lên mắng trẫm.
“Ba ngày nữa, tiếp tục bàn chuyện này!” Trẫm vội đánh trống lảng.
Dù gì, sau vụ có người đâm đầu vào cột hôm trước, trẫm đã bảo cung nhân dán thêm mấy lớp vàng lên cột trong điện, nhưng cứ để người ta đâm đầu mãi thì cũng chẳng hay ho gì.
Cuối cùng cũng nhịn được đến khi bãi triều, trẫm cho người mời riêng ba tên kia đến gặp trẫm, mỗi đứa một khung giờ.
Chúng đều ngốc, không xúi thì chẳng biết tranh giành, dao không mài thì chẳng bén.
Trẫm không nói gì nhiều, chỉ bảo thật ra người trẫm coi trọng nhất là hắn, hai người còn lại chỉ là đưa vào cho có, để bịt miệng thiên hạ thôi.
Cho nên — biểu xin nhận chức của hắn nhất định phải viết cho thật hay.
Ví dụ như — công trạng của bản thân, tội lỗi của kẻ khác…
Câu đó trẫm nói ba lần, ba người nghe, đều gật đầu như bổ củi.
Tiễn xong người cuối cùng, miệng trẫm khô đến sắp bong lưỡi, bèn lò dò về tìm hoàng hậu xin ôm một cái.
May mà hoàng hậu của trẫm vẫn đáng yêu như mọi khi.
Đám mèo con lớn nhanh vô cùng, lúc trẫm đến thăm, cả bọn đang ngồi rạp bên hồ nhìn cá bơi.
Y hệt trẫm hồi nhỏ, mê cá chép như lên đồng.
Tất nhiên, chúng còn thích cào cửa, xé màn, leo tường phá ngói, nghịch đủ trò.
Hoàng hậu không nỡ mắng mỏ, nhưng không dạy thì sao được?
Đã làm mẹ mèo, ai chẳng từng vỗ mông con mình?
Trẫm dạy nàng cách búng mũi mấy đứa nhỏ, nàng xị mặt, nhỏ nhẹ:
“Thần thiếp không nỡ…”
Thế là nàng búng mũi trẫm một cái.
Trẫm giật bắn người, suýt nhảy tót lên bàn!
“Nàng xem, đau thật mà!”
Nàng “hừm” một tiếng, ra vẻ biết lỗi, rồi vỗ đùi nhẹ nhẹ vẫy trẫm lại:
“Thôi nào, đừng giận nữa mà~”
Tay nàng mềm mại vuốt nhẹ sau lưng trẫm.
Thôi được rồi, không giận nữa.
Trẫm gối lên đùi nàng, lim dim định chợp mắt một chút.
Tay nàng vuốt dọc lưng trẫm, vuốt vuốt rồi… chạm đến gốc đuôi.
Khụ!
Ngủ cái gì chứ.
Trẫm phải dậy, còn nhiều chính sự phải làm.
5.
Ba ngày sau.
Trẫm lệnh cho người thu lại tấu chương tự thỉnh của ba tên kia, lướt qua một lượt.
Càng xem, lưng trẫm càng thẳng tắp.
Hảo gia hỏa, lắm chuyện thú vị vậy sao?
“Đọc lên đi.”
Trẫm đưa tấu chương cho tiểu công công bên cạnh.
Lúc đầu, giọng hắn vang như chuông đồng, nhưng càng đọc càng nhỏ, đến đoạn sau thì cứ liếc trộm trẫm, rồi liếc đám đại thần phía dưới — mà họ thì đã vã mồ hôi đầy trán.
“Sợ gì? Cứ đọc.”
Tội hiếp dâm cướp bóc chỉ là món khai vị, đến khi đọc đến chỗ tham ô ngân khố, tiêu hao quốc tài, mấy vị đại thần đã nắm chặt nắm đấm.
Khi đến đoạn gian lận khoa cử, kết đảng kết bè, liền có một loạt người quỳ sụp xuống đất.
Rồi tới phần mua bán quân nhu, lấy đồ giả tráo hàng thật — vị lão tướng quân đỏ mặt từ nãy giờ cuối cùng cũng không nhịn nổi, đạp một cước vào người trước mặt.
“Lão phu xông pha chiến trận, liều mạng nơi sa trường, không chết dưới đao giặc, mà lại bị bọn khốn các ngươi đâm sau lưng! Lão phu phải ăn nói thế nào với các huynh đệ đã ngã xuống đây?!”
Tiếng khóc từ tâm can của lão tướng, lay động toàn triều.
Tuyệt vời!
Một trận hỗn chiến kịch liệt đến sảng khoái lòng mèo.
Trẫm vỗ tay:
“Trẫm tin tưởng các khanh như thế, mà các khanh lại giẫm nát sự tín nhiệm ấy như vậy! Kéo hết xuống đại lao, chờ điều tra xong sẽ xử theo luật.”
Tan triều, trẫm lòng nhẹ tênh.
Nhìn xem, xử lý trẫm khéo làm sao!
Không tốn một binh một tốt, trẫm đã nhổ sạch cánh tay của Thái hậu.
Giờ nếu bà ta còn muốn làm loạn, phải xem mình còn bản lĩnh gì không đã.
Oa, trẫm đúng là tuyệt vời!
Hôm nay phải tự thưởng — bắt thêm mấy con cá chép trong hồ lên làm món ngon, vừa khéo bầy mèo con cũng thích ăn.
Có điều, sau vụ này, chức Thượng thư bộ Hộ lại bỏ trống khá lâu.
Ai nấy đều e ngại, sợ giành ghế lại bị lôi ra đấu tố như ba người kia.
Dù sao thì, có mấy quan lại mà không có vết nhơ?
Trẫm cũng không khách khí.
Ai tham ô, cứ dâng tấu đi.
Dù sao trẫm có rất nhiều… “mắt”.
Còn ai mà dám vu khống hãm hại — xử tội y như tội tham ô, tuyệt không dung thứ.
Huống hồ, “liêm khiết” đâu phải tiêu chuẩn duy nhất để trẫm dùng người?
Tham, vốn là bản tính con người.
Chỉ cần ngươi có bản lĩnh, thật lòng vì dân, có đạo đức và giới hạn, thì có nhận chút hối lộ nhỏ chẳng liên quan đại cục, thì đã sao?
Chứ cái kiểu suốt ngày “sạch như lau”, sạch tới mức cái gì cũng không làm, vậy thì làm quan làm gì?
Những lời này trẫm vừa dứt trên triều, cả điện xôn xao như tổ ong.
Đặc biệt là khi trẫm lặp lại mấy lần “trẫm có rất nhiều mắt”, đám thần tử lập tức cúi gằm đầu, tim đập như trống trận.
Để họ tin trẫm thật sự có “nhiều mắt”, trẫm còn tiện miệng nhắc tới vài bí mật chẳng ai biết.
Dĩ nhiên, mấy tin đó đều là chuột của trẫm nghe ngóng được.
Lũ đó đông lại lanh lợi, mà trẫm thì bận tối mắt, nào có thời gian mà sai mèo?
Mà nói thật, hiểu mèo như trẫm đây, trẫm biết — mèo không dễ gì chịu nghe lệnh đâu.
Giờ đám đại thần không còn gọi hoàng hậu của trẫm là yêu mèo nữa.
Vì nàng giờ đã khác.
Nàng là vũ khí trấn áp triều thần của trẫm!
Thậm chí, chẳng còn ai dám nói chuyện phế hậu, sợ người khác nghĩ mình có “mèo mờ” gì, rồi lại bị soi mói sau lưng.
Nhưng mà…
Chuyện gì cũng có hai mặt.
Bây giờ trẫm lại bắt đầu lo.
Sẽ có kẻ tâm tư hiểm độc, âm thầm muốn trừ khử vị hoàng hậu ngốc nghếch vô tội của trẫm.
Haizz…
Trẫm đưa móng gãi đầu, gần đây lông rụng càng ngày càng nhiều.
Thế này thì… biết làm sao bây giờ?
6.
Cuộc sống yên ổn được chừng nửa năm.
Năm bé mèo con của trẫm đã tròn một tuổi, đứa nào cũng lanh lợi, dẻo dai.
Cũng chính đêm đó, thích khách tới.
Trước khi bọn thích khách đến, con chuột chuyên báo tin của trẫm đã chạy tới trước rồi.
Hiện giờ, gia tộc nhà nó trong cung đã phát triển cực kỳ hùng hậu.
Nó nói với trẫm: đám người do cháu ngoại ruột của Thái hậu cử tới, âm mưu ám sát.
Mục tiêu là hoàng hậu, trẫm, và cả đám mèo con của trẫm.
Tham thật, muốn giết sạch một lần luôn.
Thậm chí để tránh bị nghi ngờ, hắn còn ra tay trước ba tháng, lùng giết sạch mèo quanh khu vực hoàng cung, đuổi cũng đuổi, giết cũng giết, chẳng chừa một con.
Buồn cười chết mất. Hắn giết hết mèo, thì chuột càng nhiều.
Mà chuột càng nhiều, tai mắt của trẫm cũng càng thêm.
Tất nhiên, con chuột kia cũng có chút tư tâm. Mãi đến khi mèo không còn nữa, nó mới chịu báo tin.
Tuy trẫm cũng đau lòng thay cho mấy con mèo, nhưng lúc này phải đặt lên hàng đầu — là hoàng hậu và năm bảo bối của trẫm.
Để tránh rút dây động rừng, trẫm vẫn làm bộ như chẳng hay biết gì, để Thái hậu thuận lợi cho người trà trộn vào hàng thái giám mang theo vào cung.
Thậm chí trẫm không hề kinh động đến thị vệ trong nội đình, chỉ lặng lẽ tuyên vài vị đại thần vào cung.
Mấy người đó đã bị trẫm “giam lỏng” trong cung suốt cả ngày, giờ đang ngồi chờ tại chỗ, cùng nhau viết “kế hoạch trị quốc”.
Khi ba tên thích khách xông vào, đám người đó đang bí ý tưởng, người thì uống trà, người thì gãi đầu, gấp đến đỏ mặt tía tai.
Bởi vì, mấy thứ họ nộp cho trẫm hằng ngày, đều là do quân sư biên soạn giúp cả.
Giờ ngồi trước mặt trẫm, chắp bút tại chỗ, đúng là cạn chữ.
Thành ra, khi cửa bật mở, có người xông vào — phản ứng đầu tiên trong mắt họ không phải hoảng loạn, mà là… nhẹ nhõm.
Được cứu rồi!
Nhưng rồi họ đứng hình.
Khoan đã, sao người vào lại đeo mặt nạ, cầm đao?
Thích khách cũng sững người.
Nói là giết hoàng đế, sao bên trong lại đông người thế này?
Trẫm lúc này mới phất tay áo, ném rơi chén trà, lớn tiếng hô:
“Có thích khách!”
Thị vệ tự nhiên sẽ không đến.
Chúng đã bị Thái hậu điều đi từ trước.
Nhưng trẫm đâu chỉ gọi văn thần, còn có mấy võ tướng.
Ban đầu mấy người này còn ngồi gãi móng tay, nếu không có trẫm ở đây, chẳng biết đã gãi đến chỗ nào.
“Còn đợi gì nữa? Cứu giá đi chứ?” Trẫm buông tiếng thở dài, nhẹ nhàng nhắc nhở.
Vài vị võ tướng lập tức bật dậy.
Cơ hội lập công tới rồi, còn đứng ngơ ra đó làm gì?
Vài văn thần đang viết dở cũng quýnh lên.
Không hành động bây giờ thì lấy cớ nào mà chuồn khỏi đây?
Thích khách cũng cuống cuồng.
Rõ ràng nói là không có người bảo vệ, chỉ cần chém một cái là xong mà?!
Nói thật, mỗi khi nhớ lại đêm hôm đó, trẫm đều cảm thấy bản thân mình thật anh minh.
Một vụ ám sát nhỏ thôi, trẫm đã nắm rõ từ đầu đến cuối.
Dễ như trở bàn chân.
Dĩ nhiên, hiện trường lúc đó hỗn loạn vô cùng.
Võ quan phụ trách đánh gục, văn quan phụ trách đấm đá, bọn thích khách ôm đầu khóc rống.
Kết thúc, các tướng quân cảm thấy chưa đã tay, chắp tay xin cáo lui rồi áp giải ba tên thích khách đi tra xét.
Đám văn thần thì…
“Thần… dính bụi vào vạt áo, xin cáo từ trước ạ.”
“Thần cũng…”
“Thần cũng thế…”
Được rồi được rồi, về cả đi. Biết là các người viết không ra nổi nữa mà.
Trẫm cũng không thể ngồi yên thêm được nữa.
Đám bảo bối của trẫm đã ở trong mật thất cả ngày rồi, chỉ có một mình hoàng hậu trông giữ, trẫm thực sự lo nàng chịu không nổi.
Vừa mở cửa mật thất ra, hoàng hậu đã nhào vào lòng trẫm.
“Chàng không sao chứ?”
Không sao.
Làm sao có chuyện gì được?
Trẫm đánh không lại, nhưng người cũng chẳng bắt được trẫm.
Nhìn thấy trẫm không xây xát gì, nàng mới lau nước mắt, tươi cười chui vào lòng trẫm.
Từ sau khi sinh ra một ổ mèo, nàng rất hiếm khi cười thuần khiết đến vậy, đôi mắt cong như trăng non đầu tháng.
“Có chuyện gì sao?” Trẫm ôm eo nàng, vô thức muốn dùng lưỡi liếm liếm tóc nàng một cái.
Làm người bao nhiêu năm, cái thói này vẫn chưa bỏ được.
“Nàng nhìn là biết ngay thôi.”
Nàng nghiêng người sang một bên.
“Phụ hoàng!”
“Phụ hoàng!”
…
Ơ?
A!!!
Phía sau nàng, là năm đứa trẻ bụ bẫm, trắng trẻo, người thật – bằng xương bằng thịt.
Nếu không phải Tiểu Ngũ còn có một túm lông thông minh chưa rụng hết trên tai, trẫm suýt nữa không tin nổi.
Tất cả những đứa nhỏ này… đều là con của trẫm!
Tốt! Trẫm ba tuổi mới hóa hình, chúng một tuổi đã thành người.
Giỏi, quá giỏi!
Không hổ là con trẫm và hoàng hậu sinh ra!
Nào là thơm má Đại Bảo, nắn má Nhị Bảo, bế Tam Bảo, rồi ôm Tứ – Ngũ Bảo lên cao cao.
Biết vậy trẫm đã không đi!
Chuyển hóa thành người là sự kiện trọng đại như vậy, thế mà trẫm lại không có mặt.
Các bảo bối của trẫm, thành người rồi vẫn đáng yêu như cũ!
Yêu các con!
7.
Ngày hôm sau, trẫm và hoàng hậu dắt theo năm đứa con cùng lên triều.
Từ khi làm người đến giờ, trẫm phát hiện bản thân ngày càng giỏi nói dối, thậm chí có thể mở miệng là bịa.
“Hoàng hậu của trẫm, một năm trước vì sinh ra năm con mèo rừng mà bị oan là yêu quái, trẫm vẫn luôn im lặng không nói một lời.”
“Là để thanh lọc quan trường, chấn chỉnh triều cương. Suốt một năm qua, trẫm trị tham, thưởng liêm, nghiêm khắc với bản thân, nhưng vẫn có kẻ nuôi tâm mưu nghịch. Đêm qua, trong tẩm cung của trẫm, lại có ba tên thích khách lẻn vào, ý đồ hành thích!”
“Giờ ánh sáng đã le lói, trẫm quyết định vì hoàng hậu mà rửa oan. Hôm ấy hoàng hậu sinh ra, vốn dĩ là ngũ long phượng thai — ba hoàng tử, hai công chúa.”
“Nhưng đêm dài chưa dứt, đường xa còn lắm chông gai, mong các khanh cùng trẫm, vua tôi đồng lòng, vững chí dựng nên cõi thái bình.”
Nói xong, cả triều đại thần nước mắt nước mũi ròng ròng.
Khóc đi, trẫm không ngăn đâu.
Một năm qua bọn họ sống chẳng dễ dàng gì, ngày nào cũng thấp thỏm run sợ, chỉ vì tin rằng trẫm dùng mắt mèo giám sát khắp nơi, sơ sẩy một chút là rước họa sát thân.
Sống trong áp lực cao độ thế này, cũng không tốt cho sức khỏe thể chất lẫn tinh thần.
Có vài lão thần đã gầy trông thấy, đến nói chuyện cũng run.
Từ nay trẫm sẽ “lặng lẽ quan sát”, không nói họ biết nữa.
Năm đứa nhỏ thì không đứng yên nổi nữa rồi.
Dù đã hóa thành người, nhưng mới chỉ một đêm, từ bốn chân chuyển sang hai chân, vẫn cần thời gian thích nghi.
Nhìn xem, chúng đã lăn lê bò toài đi tập kích đám đại thần rồi kia kìa.
Một lũ con nít còn quấn tã, lúc mới bò tới thì các thần tử còn thấy buồn cười, nhưng khi chúng bắt đầu bò tới chân rồi theo ống quần leo lên…
Không cười nổi nữa.
Giữ gìn phong thái! Phong thái đâu!
Giữ được đúng một hơi thở, rồi thì — chẳng còn phong thái gì hết.
Trẫm thấy, đã đến lúc phải mời mấy phu tử vào dạy dỗ rồi.
Dù sao thì, thiên hạ sau này… có thể là của chúng.
Dù trẫm thấy, cũng chẳng ai tranh được với trẫm đâu.
Vừa tan triều, trẫm dắt theo năm đứa nhỏ tới gặp Thái hậu.
Tâm trạng bà ta chắc đang không vui.
Ông em rể kia đã bị nhốt vào đại lao, nếu hắn chịu không nổi mà khai ra hết…
Nhưng trẫm không muốn dính líu đến bà ta.
Dù gì, bà cũng là người duy nhất biết trẫm là mèo, và từng thật lòng chăm sóc trẫm suốt ba năm.
Thôi thì để bà yên ổn an hưởng tuổi già nơi hậu cung đi.
“Nay ngươi tới, là để cười nhạo ta sao?”
Thái hậu tựa nửa người lên giường, chỉ sau một đêm đã trông già đi rất nhiều.
Trẫm cho lui tất cả người hầu, đóng cửa lại, mới khẽ cười:
“Sao thế được? Trẫm tới để dẫn các con tới gặp tổ mẫu.”
Đám mèo con đây là lần đầu tiên gặp Thái hậu, vậy mà chẳng hề sợ người lạ.
Từng đứa ngoan ngoãn ngọt ngào gọi “Tổ mẫu”, rồi quay đầu nhìn trẫm, ánh mắt lấp lánh đầy chờ mong.
“Biến đi, ở đây không sao đâu.”
Vừa dứt lời, năm đứa nhảy phắt lên giường, chui rúc vào trong chăn, ló đầu ra — lại thành năm cái đầu lông xù mềm mại.
Thái hậu dù mặt mày héo úa, cuối cùng vẫn không kìm được mà khóe miệng cong lên.
Trẫm biết mà — bà vẫn còn yêu mèo.
Nếu không, ba năm ấy trẫm đã chẳng sống sung sướng như tiên thế.
“Dù ngươi làm vậy, ta cũng sẽ không tha thứ cho ngươi.”
Thái hậu nghiêng mặt, không nhìn trẫm, chỉ đưa tay vuốt từng đứa một.
Vuốt hết đứa này đến đứa khác.
“Ừ. Không quan trọng.”
Trẫm ngồi xuống ghế, bốc một miếng thịt khô nhai.
Còn cứng lắm, trừ trẫm ra, chẳng ai thích ăn.
Răng của bà ta chắc chắn nhai không nổi — bà chỉ đang đợi trẫm.
May mà trẫm là một hoàng đế mèo có lòng dạ mềm mỏng.
8.
Mãi cho đến khi mấy đứa nhỏ lăn ra ngủ say, cuộn tròn trong chăn của bà, Thái hậu mới chậm rãi đứng dậy, nhẹ tay kéo góc chăn cho gọn.
“Giờ nghĩ lại, mọi chuyện… cũng không phải không có nguyên do.” Bà khẽ thở dài, giọng nói nhẹ như gió thoảng.
“Ngươi có biết vì sao năm xưa rõ ràng có mười một vị hoàng tử, vậy mà ta lại dẫn ngươi ra, các đại thần lại chịu tin ngươi là con của tiên hoàng không?”
Trẫm ngừng nhai miếng thịt khô, câu hỏi này… nghe quen quen?
Nghe kỹ lại xem sao.
“Khi đó ngươi còn nhỏ, chắc không nhớ đâu.”
“Năm xưa, mười một hoàng tử kia cũng giống ngươi hôm đó, được dẫn ra đứng giữa điện. Mười một đứa, chẳng có đứa nào giống tiên hoàng dù chỉ một chút.”
Mắt trẫm trợn tròn.
Thái hậu cười nhè nhẹ: “Chỉ có điểm giống mẫu thân là còn nhận ra được.”
“Thế nhưng trong số bọn họ, không ít người biết — tiên hoàng… thật ra không thể sinh con.”
“Lúc đăng cơ, người từng bị thương nặng… không thể…”
Thái hậu nhìn trẫm, ra hiệu “hiểu là được”, không cần nói trắng ra.
Trẫm gật đầu.
Ừm, hiểu rồi.
Tiếp tục đi, đừng dừng lại giữa chừng.
“Cho nên, mấy vị phi tần ấy… đều tự đi tìm ‘người thích hợp’, rồi mới mang thai.”
Ồ?
Mười một đứa trẻ, mười một ông bố?
Kính phục kính phục.
Vậy mà tiên hoàng còn nhịn được nhiều năm thế?
Đúng là… nhẫn hoàng.
Khó trách, về sau tính tình mới trở nên kỳ quái — ai mà chịu nổi chứ?
“Còn ngươi, lại giống tiên hoàng… ít nhất là hồi nhỏ.”
Thái hậu nhìn trẫm, ánh mắt dịu dàng:
“Vì thế khi các đại thần thấy ngươi, bọn họ đoán, biết đâu ngươi mới là con ruột thật sự của tiên hoàng.”
Lần này thì đến lượt trẫm ngơ ngác.
Trẫm giống ông ta?
“Sao ngươi không hỏi, ta nhặt được ngươi ở đâu?”
Thái hậu nghiêng đầu, ánh mắt nhìn về một nơi xa xăm vô hình.
“Hôm đó, ta rời cung đi cầu phúc.”
“Lúc đốt nhang khấn nguyện, ta lờ mờ thấy tượng Phật lóe sáng một cái.”
“Lúc ra khỏi điện, ta thấy phương trượng đang bế ngươi trong tay — bé xíu, còn chưa mở mắt.”
“Phương trượng bảo: ngươi và ta có duyên, mong ta chăm sóc ngươi tử tế.”
“Giờ nghĩ lại, có lẽ là ông trời thương xót cái vương triều đang lay lắt này, mới đem ngươi đến bên ta.”
Nói rồi, bà nhắm mắt lại, mệt mỏi, không nói thêm lời nào.
Những điều bà vừa kể, trẫm trước giờ chưa từng nghe.
Chẳng lẽ…
Trẫm thật sự là… thiên mệnh chi mèo?
“Ta cũng chẳng thật sự muốn giết ngươi,” bà khẽ thở dài, “Ngươi là mèo, không phải người. Trên đời này, nào có chuyện mèo làm hoàng đế.”
“Nhưng đến giờ phút này mà nói, nếu là ngươi… thì cũng không phải không được.”
“Ngươi đã làm rất tốt rồi.”
Bà đưa tay ra.
Trẫm hóa lại thành mèo, dụi đầu vào lòng bàn tay bà.
Trẫm biết, mình đã làm rất tốt rồi.
Nhưng được nghe bà thừa nhận thế này, trong lòng trẫm… thật sự nhẹ nhõm hẳn.
9.
Trẫm cho tất cả phi tần còn lại trong cung… dọn ra ngoài.
Đám trẻ mà họ mang theo, trẫm cũng để mỗi người về lại với “người mẹ phù hợp”.
Dĩ nhiên, trẫm cũng cấp cho họ một khoản bịt miệng không nhỏ, tiện thể cho dọn đi thật xa khỏi kinh thành.
Chẳng phải gì to tát, những ngày tháng qua… họ cũng khổ không kém gì trẫm.
Về phần các bảo bối của trẫm, cuộc sống hiện giờ còn khổ hơn hồi trẫm bé nhiều.
Ngày ngày phải học chữ đọc sách, cả một bầy thái phó luôn tìm cách nhồi hết tất cả tri thức vào đầu lũ nhóc.
Hễ có thời gian là chúng lại chuồn đến chỗ Thái hậu… leo mái nhà, giật ngói.
Thái hậu để giữ kín thân phận của chúng, đến cả cung nữ hầu hạ bên cạnh cũng cho lui hết.
Ngày nào cũng ra tận cửa ngóng trông, vừa thấy mấy đứa nhỏ chạy tới là cười đến híp mắt, bắt đầu chuẩn bị đồ ăn thức uống, rồi lôi ra cả đống đồ chơi mà chúng thích nhất.
Giờ thì bà cụ sống nhàn nhã rồi, hai tai không hỏi chuyện triều đình, càng sống càng trẻ ra.
Rảnh rỗi là lải nhải bảo trẫm sinh thêm mấy đứa nữa.
Sinh gì mà sinh? Năm đứa còn chưa đủ à?
Hoàng hậu của trẫm mảnh mai yếu đuối như vậy, trẫm thật sự không nỡ để nàng đau đớn thêm một lần nào nữa.
Còn đám mèo mẹ trước kia, trẫm cũng đã cho đưa đi hết rồi.
Dù con tam thể kia thật sự quyến rũ, nhưng nàng ấy giờ cũng là mèo mẹ rồi, hơn nữa… trẫm đã có hoàng hậu ngốc nghếch đáng yêu nhất trên đời.
Nói đến hoàng hậu, gần đây nàng ấy… hình như… đã phát hiện gì đó.
Dạo này nàng hay vuốt dọc sống lưng trẫm, rồi dừng lại ngay chỗ gốc đuôi.
Còn thích vừa xoa cằm trẫm vừa ngốc nghếch cười.
Chưa hết, còn hay rủ trẫm uống chút rượu nhẹ.
Cho đến một hôm, trẫm nửa tỉnh nửa say…
Phát hiện cái đuôi dài của mình… đang quấn quanh cổ nàng ấy…
Trẫm ngốc của trẫm…
Thì ra, tất cả mấy mưu mẹo nho nhỏ ấy — đều dùng để đối phó với trẫm!
